Bạn là người thích đọc sách? Bạn muốn thường xuyên nhận được những eBooks hay, hiếm & hoàn toàn miễn phí? Hãy làm theo hướng dẫn tại đây tangebooks.com

Cô đơn – cái giá phải trả nếu muốn thành công, liệu có đáng?

Cô đơn – cái giá phải trả nếu muốn thành công, liệu có đáng?

“Có một nguyên tắc thế này: bao giờ cạnh núi cao cũng là vực sâu, còn đồng bằng bằng phẳng thì tất cả xung quanh sẽ bằng phẳng. Cuộc sống cũng vậy, muốn vượt trội lĩnh vực này phải hy sinh đâu đó những việc khác. Vì thế những người thành công vang dội trong sự nghiệp phải hy sinh nhiều điều nhất định”, Shark Nguyễn Xuân Phú, Chủ tịch HĐQT Sunhouse đã từng khẳng định.

Mỗi người đều có khoảng thời gian 24 giờ giống nhau, nhưng cách sử dụng khác nhau. Ví dụ nếu một người tiêu dùng kiểu đều đều, 1 tiếng cho gia đình, 1 tiếng chơi thể thao, 1 tiếng học tập…thì mọi thứ họ có sẽ không nổi bật xuất chúng. Nhưng ngược lại, nếu muốn chơi thể thao giỏi, họ sẽ phải tập trung 10 tiếng/ngày, nghĩa là mất đi 9 tiếng dành cho việc khác.


“Cuộc đời là sự công bằng. Ai muốn hài hoà sẽ không có đỉnh cao. Muốn đỉnh cao phải chấp nhận khiếm khuyết. Điều đó là bình thường, do lựa chọn của mỗi người mà thôi”.

Vào khoảng thời gian bắt đầu khởi nghiệp hay bắt đầu 1 công việc mới, lúc đó đầu óc chúng ta sẽ chỉ nghĩ đến công việc, ít thời gian dành cho giải trí, vui chơi, chia sẻ…Sẽ có những giai đoạn, cả tuần bạn đi tiếp khách, không về ăn cơm với gia đình. Đến hôm không bận việc, được về sớm thì nhà cửa trống trải, thiếu người này người kia. Lúc ấy bản thân bạn mới cảm nhận rõ ràng thấy có gì đó hụt hẫng, cô đơn. “Đây là thực trạng của rất nhiều người sẽ phải trải qua để đổi lại thành công trong sự nghiệp. Quan trọng là bạn lựa chọn thế nào và có chấp nhận những đánh đổi mà lựa chọn đó mang lại hay không?”


Shark Phú có đưa ra 1 kết luận cho toàn giới trẻ hiện nay: ” Mỗi giai đoạn, mỗi lứa tuổi có những điều kiện mà tại đó nếu đánh đổi sẽ được gì và mất gì. Nếu bạn thấy cái bạn nhận được thật sự có ý nghĩa với cuộc sống của bạn thì nên đánh đổi, còn đánh đổi mà chả được gì thì đánh đổi làm gì? Không ai bắt chước được ai. Sự đánh đổi có đáng giá hay không chỉ các bạn mới biết, không ai biết thay được. Quan điểm của tôi là các bạn trẻ hãy quan sát chứ không bắt chước, hãy xem xét, học hỏi để ngộ ra rồi áp dụng cho chính mình. Đây là lời khuyên tôi nghĩ giới trẻ nên để ý”

Vậy làm thế nào để có thể cân bằng thời gian cho cuộc sống, vừa hoàn thành tốt công việc, vừa dành đủ thời gian bên gia đình? Đây thực sự là 1 vấn đề nan giải, vì không có một câu trả lời hoàn hảo cho nó, “mỗi nhà mỗi cảnh” không thể áp đặt ai lên ai. Nhưng nhìn chung, có 5 giải pháp để khắc phục vấn đề này một cách tốt nhất:

1. Ưu tiên việc quan trọng hơn, bất kể đó là việc công ty hay việc gia đình.

2. Cố gắng hoàn thành mọi việc tại công ty, không mang việc về nhà. Làm ra làm chơi ra chơi.

3. Đừng tham công tiếc việc, điều này có thể là vô cùng khó khăn nhưng bạn nên cố gắng không làm việc khi đang ăn cơm hoặc trò chuyện cùng gia đình. Hãy đặt ra các ranh giới để đảm bảo rằng đồng nghiệp hay các mối quan hệ khác trong công việc hiểu được rằng ngoài giờ hành chính, bạn sẽ không “bắt máy”

4. Lựa chọn khung thời gian một cách cẩn trọng, đừng bỏ ra quá nhiều hay quá ít thời gian vào một vấn đề nào đó.

5. Cố gắng cân bằng cuộc sống không có nghĩa là phải thay đổi toàn bộ cuộc sống của bạn. Chỉ cần những sự đầu tư nhỏ nhất vào đúng chỗ, bạn sẽ cải thiện một cách căn bản chất lượng các mối quan hệ, cũng như chất lượng cuộc sống của mình.

Nguồn: Hồ sơ doanh nhân


 12 người đã đọc,  2 người đọc hôm nay.

Không có từ khoá cho bài viết này

Lời nói dối của cô giáo

Lời nói dối của cô giáo

Ngày đầu tiên của năm học mới, cô giáo NGỌC LAN đứng trước tất cả các bạn học sinh lớp 5, nhìn khắp một lượt và nói rằng: Cô sẽ yêu và đối xử bình đẳng với từng bạn trong lớp mình.

Nhưng, đó là một lời nói dối. Điều cô vừa nói là không thể.

Cô có ấn tượng không tốt với cậu học sinh ngồi ngay dãy bàn đầu tiên, cậu bé tên là ĐỨC TRÍ.

Cô LAN phát hiện ĐỨC TRÍ không thể cùng chơi với các bạn khác. Quần áo của cậu bé rách nát, người bẩn thỉu và thật khó để ai đó có thể yêu quý cậu bé cho được. Ngay cả bản thân cũng rất thích dùng bút đỏ gạch một dấu X to đùng trên vở của cậu bé.

Cho đến vài hôm sau, nhà trường yêu cầu giáo viên kiểm tra học bạ của các em học sinh, cô LAN đã cố tình để hồ sơ của ĐỨC TRÍ xuống dưới cùng. Vậy nhưng khi xem đến hồ sơ của cậu bé, cô giáo đã vô cùng ngạc nhiên.

Giáo viên năm lớp 1 của ĐỨC TRÍ viết rằng: “Tiểu ĐỨC TRÍ là một cậu bé thông minh, nét mặt lúc nào cũng rạng rỡ với nụ cười luôn thường trực trên miệng, viết chữ rất ngay ngắn và sạch sẽ, ngoan ngoãn lễ phép, mang đến niềm vui cho những người xung quanh.”

Giáo viên năm lớp 2 thì viết: “Tiểu ĐỨC TRÍ là một học sinh ưu tú, rất được các bạn quý mến nhưng cậu bé rất buồn, vì bệnh của mẹ em đã ở giai đoạn cuối, cuộc sống gia đình rất khó khăn.”

Giáo viên năm lớp 3 viết: “Mẹ qua đời đã gây ra một cú sốc lớn đối với ĐỨC TRÍ , cậu bé đã nỗ lực hết sức nhưng bố em là người sống thiếu trách nhiệm. Nếu không có giải pháp cải thiện, gia đình sẽ gây ảnh hưởng rất tiêu cực đến ĐỨC TRÍ ”

Giáo viên năm lớp 4 viết: “Tiểu ĐỨC TRÍ tính cách dị biệt, không thích học, không có bạn, nhiều khi còn ngủ trong giờ học.”

Lúc này, cô LAN mới ý thức được những vấn đề đang tồn tại với cậu học trò nhỏ. Cô cũng cảm thấy xấu hổ vì hành vi của mình.

Nhưng tuyệt nhiên, cậu bé ĐỨC TRÍ không biết về việc này.

Vì lần nói dối trước cả lớp, cô giáo không ngờ sau đó thỉnh thoảng lại nhận được 1 lá thư

Đến ngày lễ của các nhà giáo, khi các em học sinh đem quà tặng cho mình, cô LAN càng cảm thấy day dứt hơn. Các bạn nhỏ tặng quà cho cô đều bọc giấy màu đẹp đẽ, bên trên còn dán dây ruy băng, chỉ có mình ĐỨC TRÍ là ngoại lệ.

Cậu bé dùng mảnh giấy màu da bò dày bì bì, có lẽ được xé ra từ một cái túi đựng đồ tạp nham để bọc quà.

Món quà là một chiếc vòng tay được xâu chuỗi bởi các hạt thủy tinh, có hạt đã bị mất và một lọ nước hoa chỉ còn ¼. Các học sinh khác cười ồ lên.

Cô giáo phải ra hiệu cho các bạn im lặng không được trêu chọc bạn trước khi khen chiếc vòng thật đẹp rồi nhanh chóng đeo nó lên tay.

Cô cũng xịt một chút nước hoa lên cổ tay trước mặt các em học sinh.

Sau buổi học hôm đó, ĐỨC TRÍ nói với cô giáo một câu rồi mới về: “Cô LAN , hôm nay trên người cô có mùi rất giống mẹ em trước đây.”

Khi các bạn nhỏ đã về hết, cô LAN ngồi lại lớp hồi lâu. Cô đã khóc mất hơn một tiếng.

Sự thay đổi tích cực.

Từ hôm đó, cô không còn nghiên cứu về việc làm sao để dạy bọn trẻ đọc, viết hay làm toán mà nghiên cứu về việc làm thế nào để giáo dục các em học sinh.

Cô LAN bắt đầu chú ý đến Tiểu ĐỨC TRÍ , Khi học cùng cô, cậu bé ngày càng cho thấy mình là một đứa trẻ năng động là linh hoạt. Càng được cổ vũ, phản ứng của cậu bé càng trở nên nhanh nhẹn.

Cuối năm đó, Đức trí trở thành đứa trẻ thông minh nhất lớp. Mặc dù cô giáo nói sẽ yêu thương và đối xử bình đẳng với tất cả các bạn trong lớp nhưng ĐỨC TRÍ đã trở thành “con cưng” trong mắt cô.

Một năm sau đó, cô LAN phát hiện một mảnh giấy nhỏ trong khe cửa. Là của ĐỨC TRÍ , Cậu bé nói với cô, rằng cô là cô giáo tuyệt vời nhất mà cậu gặp trong đời.

6 năm nữa trôi qua, cô LAN lại nhận được một mảnh giấy khác của cậu học trò nhỏ. ĐỨC TRÍ viết rằng cậu bé đã tốt nghiệp trung học phổ thông, đứng thứ ba trong lớp về thành tích học tập và cô vẫn là giáo viên tuyệt vời nhất cậu gặp trong đời.

Nhiều năm sau nữa, cô LAN tiếp tục nhận được một là thư. Lần này Tiểu ĐỨC TRÍ viết, khi nhận tấm bằng cử nhân loại xuất sắc, cậu đã quyết định sẽ ở lại trường tiếp tục học lên và cô LAN vẫn là giáo viên tuyệt vời nhất mình được gặp trong đời.

Tuy nhiên lần này, phần ký tên có sự thay đổi và dài hơn một chút: Tiến sỹ y khoa ĐỨC TRÍ

Mùa xuân năm đó, ĐỨC TRÍ lại gửi cho cô LAN một lá thư, nói là mình sắp kết hôn, không biết cô có muốn tham gia hôn lễ của cậu hay không và cô sẽ ngồi vào vị trí của mẹ chú rể.

Tất nhiên là cô đã đồng ý. Hôm đó, cô đã đeo chiếc vòng mà cậu bé ĐỨC TRÍ tặng năm nào, xịt một chút nước hoa mà mẹ cậu bé đã từng dùng trước đây.

Gặp lại nhau, hai cô trò ôm nhau thật chặt. ĐỨC TRÍ thì thầm vào tai cô: Cảm ơn cô, cô LAN , con vô cùng cảm ơn cô đã cho con biết mình có thể làm được nhiều việc mà trước đây con không nghĩ tới.

Còn cô Lan lúc này cũng không ngăn được nước mắt, nghẹn ngào nói: ĐỨC TRÍ , con nhầm rồi, là con đã dạy cho cô nhiều điều. Cho đến khi gặp được con, cô mới biết làm giáo viên là phải như thế nào!

Lời bình

Hy vọng rằng câu chuyện này có thể lan tỏa đến tất cả những người đang làm giáo viên, những người đang làm công tác giáo dục.

Trong câu chuyện này, chúng ta đã nhìn thấy một phương pháp giáo dục hiệu quả mà một phần trong đó đến từ những lời nhận xét chi tiết, đầy quan tâm mà giáo viên ghi lại trong sổ học bạ của học sinh cuối mỗi năm học.

Chúng ta cũng đã nhìn thấy trách nhiệm của một giáo viên ưu tú, cô đã suy nghĩ nghiêm túc về công việc của mình trước đây và bắt tay vào thay đổi. Cô đã nghiêm túc hoàn thành công việc trồng người của chính mình và ở một mức độ nào đó, cô đã thành công.

Vị giáo viên ấy đã giữ cho mình một trái tim nhân ái, tình nguyện vì học sinh mà thay đổi, dùng hành động thực tế của mình để trao cho học sinh sự cổ vũ mạnh mẽ nhất.

Với một đứa trẻ, cô giáo quan trọng biết nhường nào, các em rất cần tình yêu của các thầy cô giáo.

P/S: Giá như ngành GD có thể đọc được bài viết này.

Đây là câu chuyện cô giáo Thompson và cậu bé Teddy tác giả đã thay đôi tên cho phù hợp với Việt Nam nhằm đề cao tính nhân văn của câu chuyện.

Nguồn: Sưu tầm


 6 người đã đọc

Không có từ khoá cho bài viết này

Từ 40 tuổi trở đi, có 3 thứ nhất định không được so bì kẻo sớm muộn cũng tán gia bại sản

Từ 40 tuổi trở đi, có 3 thứ nhất định không được so bì kẻo sớm muộn cũng tán gia bại sản

Bạn có biết 3 thứ được nhắc đến ở đây là gì không?

Trí tuệ của người xưa được lưu truyền đến ngày nay, dù hàng ngàn năm đã trôi qua nhưng nhiều giá trị vẫn phát huy tác dụng tích cực trong cuộc sống hằng ngày. Trí tuệ uyên thâm đó được thể hiện qua những câu tục ngữ, câu chuyện, lời nhắn nhủ…

Người Trung Quốc xưa có câu: Tứ thập tỉ tam, thê li tử tán.

Về mặt từ ngữ, câu này không khó lý giải. Ý của câu nói này là: Một người khi đã bước sang tuổi 40 mà vẫn thường xuyên lấy 3 thứ ra so bì, sẽ dẫn đến kết cục tán gia bại sản.

Vậy 3 thứ được nhắc đến ở đây là gì?

1. So bì độ giàu có

Tiền tài đối với con người trong xã hội hiện đại ngày nay, mặc dù đúng là thứ không thể thiếu nhưng không phải là thứ quan trọng nhất.

Khi còn trẻ, chúng ta không ngừng nỗ lực kiếm tiền vì bản thân, vì gia đình vợ con, lúc nào cũng phấn đấu hết mình trong công việc, đây đã trở thành điều bình thường trong xã hội.

Một khi bước qua tuổi 40, khi tuổi đã bước vào giai đoạn trung niên, tiền tài, mức độ giàu có về cơ bản đã được định hình.

Lúc này, người giàu có thường thích so bì, chỉ một chút bất cẩn sẽ dễ dàng trắng tay, thậm chí là khiến cho gia đình tan cửa nát nhà, vợ con mỗi người một nơi.



Còn với nhiều người nghèo, một khi đem tài sản của cải ra so bì, đó sẽ là một việc càng đáng sợ.

Bởi vì sao? Người nghèo không có tài sản, tiền bạc để khoe khoang huyễn hoặc nhưng vì có tâm lý so bì nên sẽ dễ hình thành nên một khát khao quá mức đối với tiền bạc.

Một khi rơi vào tình cảnh đó, nó có thể đưa đẩy con người đi theo hướng cực đoan, thậm chí là bước vào con đường tội lỗi, cuối cùng dẫn đến nhà tan cửa nát, mỗi người một nơi, không có kết cục tốt đẹp.

2. So bì con cái

Mỗi một đứa trẻ đều là bảo bối của cha mẹ, nhưng vì phần lớn các ông bố bà mẹ đều kỳ vọng con cái mình thành đạt hơn người nên trong quá trình giao tiếp với nhau, người lớn dễ vô tình phạm phải sai lầm là đem con cái nhà người khác ra so bì trước mặt con mình.

Điều này sẽ làm tổn thương con trẻ.

Làm cha mẹ, nên dùng hình thức cổ vũ, động viên, hỗ trợ con tiến bộ. Thế nhưng nhiều phụ huynh vì ngưỡng mộ con nhà người ta, không muốn con mình thua từ vạch xuất phát nên cứ vô tư hủy hoại tâm hồn ngây thơ của trẻ nhỏ. Việc này sẽ khiến trẻ trở nên tự ti, thậm chí là ngỗ ngược trong mắt bố mẹ.

Một khi đã gieo vào đầu trẻ sự so bì tiêu cực, điều này sẽ đeo bám và ảnh hưởng đến cả cuộc đời của con cái. Kỳ vọng của cha mẹ không những không đạt được mà những đứa trẻ cũng sẽ phải sống trong sự ấm ức, căng thẳng, gia đình không dễ có được sự hài hòa, chia sẻ, cảm thông.

Ảnh minh họa.

3. So bì xuất thân

Không phải ai vừa sinh ra đời cũng đã được ngậm thìa vàng thìa bạc. Nhưng xuất thân của chúng ta không phải là điểm cuối của cuộc đời. Rất nhiều đứa trẻ sinh ra trong những gia đình nghèo khổ lại nhờ có tinh thần vượt khó, chịu khổ mà từng bước, từng bước nỗ lực để rồi có được cuộc đời như mình mong muốn.

Có thể, có một số người trẻ tuổi vẫn thích so bì xuất thân của nhau, nhưng một khi đã bước vào tuổi trung niên, nếu còn làm như vậy thì quả là một sai lầm đáng tiếc và cuộc đời những người đem xuất thân ra so sánh đó cũng chẳng ra sao.

Không so bì hơn thua, cuộc đời của chúng ta nhất định sẽ biết đủ mà vui vẻ an lạc. Không ngưỡng mộ người khác, thỏa mãn với bản thân mới có thể hưởng thụ trọn vẹn nhân sinh, gia đình mới có thể ngày càng yên ấm hạnh phúc.

Theo Nguyễn Nhung

Trí thức trẻ


 4 người đã đọc,  2 người đọc hôm nay.

Những gì một người mẹ thành công phải dạy con: Dù trắng tay hay trở thành tỷ phú, phải luôn nhớ 40 điều sau để đứng trên đỉnh cao cuộc đời

Những gì một người mẹ thành công phải dạy con: Dù trắng tay hay trở thành tỷ phú, phải luôn nhớ 40 điều sau để đứng trên đỉnh cao cuộc đời

Một phương pháp giáo dục đúng có thể biến người thường thành nhân tài, một hướng đi sai có thể biến tỷ phú thành kẻ trắng tay.

1. Không phải lúc nào cũng nên tranh giành vị trí số một.

2. Việc kết bạn không cần tìm người quá hoàn hảo, lại càng không cần tìm quá nhiều người.

3. Bằng việc giúp đỡ người khác, con sẽ càng trở nên mạnh mẽ đến khó tin.

4. Đạo đức giả là vấn đề rất phức tạp nhưng cách đối phó hiệu quả nhất lại chỉ là hai chữ đơn giản: Chân thành.

5. Con có là cử nhân tốt nghiệp đại học thì vẫn là con mẹ. Con có là anh quét rác đường phố thì cũng vẫn là con mẹ mà thôi. Chỉ cần có tấm lòng cao thượng và sự chăm chỉ nỗ lực thì dù là một anh quét rác, con cũng có thể quét ra một thế giới sạch sẽ và tinh khiết.

6. Trượt kỳ thi của đại học, con vẫn có thể học lại và thi lại. Nhưng trượt kỳ thi của cuộc đời nghĩa là con đã mất hẳn cơ hội.

7. Đức hạnh là loài hoa duy nhất của cuộc sống mãi mãi không bao giờ tàn phai.

8. Tình yêu có thể là những con sóng lộng lẫy nhất nhưng hãy tránh xa nếu con chỉ có sức chèo non nớt để gồng gánh cả con thuyền sinh mệnh, đừng dại dột thử sức nếu con chưa trở thành một con tàu vững mạnh.

9. Trong mọi trường hợp, con phải luôn dùng mũi nhọn của bản thân để phát triển và tiến bộ không ngừng.

10. Vấp ngã là điều cần thiết để trưởng thành nhưng tại mỗi bậc thang, con chỉ được phép ngã một lần mà thôi.

11. Tính cách là phẩm chất quý giá nhất cuộc đời con.

12. Đôi khi, một bài thơ cổ, một truyện ngụ ngôn, hoặc một câu ca dao tục ngữ chính là kho tàng tỷ phú còn giá trị hơn một tiếng nước ngoài.

13. Một nồi cháo và một nồi cơm chính là hai kết quả khác nhau của cùng một quá trình, tất cả phụ thuộc vào bàn tay của con.

14. Nếu con có làm vỡ bát và nhận lỗi thì mẹ vẫn có thể tha thứ. Nhưng nếu con nói dối thì không bao giờ.

15. Mẹ không phải tỷ phú hay Chủ tịch nước cho nên đừng bao giờ nghĩ rằng mọi đòi hỏi của con đều có thể thực hiện được.


16. Mẹ không chỉ là người sinh ra con mà còn có thể trở thành bạn thân và tri kỷ của con suốt đời.

17. Con phải tin rằng, sức khỏe chính là cội nguồn hạnh phúc bất tận nhất trên đời.

18. Con có quyền khóc khi con muốn khóc.

19. Cuộc sống giống như một tách trà, nó sẽ không đắng cả đời nhưng nhất định sẽ phải đắng một thời gian.

20. Nếu con không biết mình đến từ đâu, con sẽ không biết mình nên đi đâu; nếu con không biết mình nên đi đâu thì con sẽ không bao giờ xác định được đâu là con đường chính xác phải đi.

21. Nhiều vấn đề nhỏ chắc chắn sẽ dẫn đến những vấn đề lớn.

22. Mỗi ngày chỉ cần làm thêm một chút và kiên trì với nó, sớm muộn con sẽ đạt thành tựu của mình.

23. Ở thời điểm nào con cũng phải tin rằng: Mọi khó khăn đều có cách giải quyết, cách giải quyết sẽ luôn nhiều hơn khó khăn.

24. Niềm tin luôn là sức mạnh bất khả chiến bại.

25. Một tấm lòng đẹp quan trọng gấp 1000 lần so với một vẻ ngoài đẹp.

26. Khiêm tốn, trung thực và siêng năng là ba vũ khí mạnh nhất thay đổi cả cuộc đời con từ tay trắng thành người tỷ phú.

27. Mọi thứ chỉ được bắt đầu bằng một hành động nhanh chóng.

28. Con có thể không hiểu nhiều thứ nhưng nhất định phải hiểu về lòng biết ơn, biết cách cảm ơn những người đã từng giúp đỡ mình dù chỉ là nhỏ nhất

29. Hãy luôn học cách sống vui vẻ mỗi ngày, sống như hôm nay là ngày cuối cùng của cuộc đời con.

30. Hãy học cách hợp tác và con sẽ khám phá ra sức mạnh to lớn nhất. Vô số giọt nước cùng rơi vào biển rộng mới có thể tạo nên ngàn tầng sóng.

31. Con vĩnh viễn phải nhớ kỹ một điều: Ngữ khí nói chuyện quan trọng hơn rất nhiều lần so với nội dung con muốn nói.

32. Nhất định không được quên rằng: 0,1 hay 0,9 cũng đều là 0 chứ không phải 1. Đừng bao giờ chỉ là một phần hoặc làm chín phần rồi từ bỏ mà nhất định con phải làm được trọn vẹn 10 phần, có như vậy con mới thu hoạch được thành tựu.

33. Dù con có là triệu phú hay tỷ phú, thành tựu của con không bao giờ được phép cao hơn con dù chỉ 1 centimet.

34. Nếu cuộc đời tạt cho con một gáo nước lạnh, hãy lấy nước cho vào ấm đun sôi mà uống. Nếu cuộc đời cho con một quả chanh, đừng giận dữ, hãy cắt chanh ra vắt và thêm đường để có ly nước chanh mát lành giải nhiệt.

35. Đừng khóc lóc suy sụp khi mất đi ánh mặt trời vì như vậy, con cũng sẽ mất luôn cả ánh trăng.

36. Không bao giờ được phép cười nhạo hay coi thường những người khuyết tật.

37. Nếu con không thể chiến thắng, ít nhất hãy đáp trả đối thủ bằng một nụ cười.

38. Nếu như nói thất bại là mẹ của thành công thì thành công là bà ngoại của thành công.

39. Không biết khoan dung sẽ không được người khác tôn trọng, nhưng khoan dung quá mức sẽ đánh mất sự tự tôn của chính mình.

40. Bí quyết duy nhất để không bị người khác vượt qua chính là luôn luôn đi nhanh hơn người khác một bước.

Theo Phương Thúy

Trí thức trẻ


 6 người đã đọc,  2 người đọc hôm nay.

Nhiều người Việt Nam đi làm chỉ thích né việc, bị động, làm vừa đủ theo yêu cầu: Bạn đáng giá bao nhiêu cho tổ chức, cho bản thân, cho chính cuộc đời mình?

Nhiều người Việt Nam đi làm chỉ thích né việc, bị động, làm vừa đủ theo yêu cầu: Bạn đáng giá bao nhiêu cho tổ chức, cho bản thân, cho chính cuộc đời mình?

Bạn thử hỏi mình câu này, nếu bạn biến mất, bốc hơi ngay trong giờ phút này, chuyện gì có thể xảy ra cho tổ chức? Không ai là không thay thế được, nhưng người ta sẽ luôn nhớ đến giá trị mà bạn đã tạo ra cho tổ chức.

Trong cuộc đời đi làm của mình, có lẽ thành công nhất của tôi không phải là lương bao nhiêu và địa vị thế nào. Mà tự hào nhất là luôn luôn tạo ra giá trị không ai ngờ tới. Khi nhận một công việc, vị trí, nhiệm vụ, tôi luôn tự hỏi mình, giá trị một người bình thường sẽ tạo ra, theo mong muốn tiêu chuẩn của tổ chức khi nhận công việc này là gì, và giá trị có đóng mộc mang tên thương hiệu cá nhân của tôi là gì.

Câu hỏi này, tôi hỏi mình khi bắt đầu, và lặp đi lặp lại trong suốt quá trình làm dự án. Chưa một ngày, tôi nghĩ là giá trị mình tạo ra đã đủ. Trên đời luôn luôn có những cách tiếp cận hay hơn, hiệu quả hơn, hào hứng hơn, chỉ là cá nhân thiển cận của mình chưa chạm được đấy thôi. Và vì vậy, tôi luôn giữ cho đầu óc mình thật mở, để tiếp nhận thêm cái hay, cái mới, và không ngừng sáng tạo giải pháp mới, giá trị mới cho tổ chức, mà không chờ ai yêu cầu hay mong đợi gì từ mình cả.