Người thành công luôn nhìn vào thiếu sót bản thân, kẻ thất bại luôn bình phẩm lỗi lầm người khác

Người thành công luôn nhìn vào thiếu sót bản thân, kẻ thất bại luôn bình phẩm lỗi lầm người khác

Người thành công luôn nhìn vào thiếu sót của bản thân, kẻ thất bại luôn bình phẩm lỗi lầm của người khác. Bất cứ độ tuổi nào cũng có thể thành tựu bản thân, làm nên sự nghiệp, quan trọng là bạn có nỗ lực hay không.

Đừng tự giới hạn bản thân khi bạn cho rằng mình còn quá trẻ hay đã quá luống tuổi để thử sức những điều mới mẻ. Bởi vì thành công luôn ở phía trước, vấn đề là bạn có quyết tâm thực hiện mong ước của mình hay không; còn tuổi tác chỉ là quy luật của những con số mà ai ai cũng phải kinh qua.

Đường đời dài ngắn luôn cần có ngã rẽ và những điểm mốc trưởng thành. Chúng ta hãy cùng chiêm nghiệm các điểm mốc trưởng thành quan trọng trong cuộc đời:

Tuổi thiếu niên cũng là tuổi học trò, khi ấy các lý tưởng sống còn chưa định hình. Chúng ta vẫn chỉ là những cô bé, cậu bé mộng mơ, trong lòng ngập tràn hình ảnh của các nhân vật anh hùng, tài tử, siêu nhân trên sách, báo, phim ảnh… Có những lúc ta mơ làm công chúa, lại có lúc ao ước được trở thành dũng sĩ có võ công cao cường.

20 tuổi là quãng thời thanh xuân ngắn ngủi với biết bao đam mê hoài bão về tình yêu đôi lứa, về những tiện nghi vật chất, ham thích khám phá những điều mới lạ của thế giới bên ngoài… Những xúc cảm này đã chi phối phần lớn thời gian của lứa tuổi đôi mươi.


BẠN MUỐN TÌM HIỂU CÁC KHOÁ HỌC CỦA TÔI?

➡  Bạn nhấn vào đây xem Lịch khai giảng các khoá học mới.

30 tuổi là độ tuổi đạt được sự chín chắn trong suy nghĩ, tính cách và công việc. Nhưng đây cũng là nhóm tuổi chịu gánh nặng và sức ép lớn về mưu sinh, về trách nhiệm với cuộc sống gia đình. Những gánh nặng ấy giống như từng cơn sóng nối nhau đè nặng lên đôi vai, khiến chúng ta mệt nhoài tâm trí.

Ở độ tuổi này, chúng ta thường mong ước đạt đến “đỉnh cao” của tiền tài, địa vị. Một số người cho rằng 30 tuổi mà chưa thành công hay chưa tìm ra được hướng đi cho bản thân thì cũng đồng nghĩa với thất bại; 30 tuổi mà chưa lập gia đình thì sẽ rất khó có được ý trung nhân như ý, sẽ phải sống như “giá áo túi cơm” mà qua nốt nửa quãng đời còn lại. Nhưng với suy nghĩ như thế, họ đã tự định ra tương lai ảm đạm cho mình. Người không có chí thì sao làm nên sự nghiệp được?

40 tuổi là độ tuổi của sự chín chắn, trí tuệ, kinh nghiệm và trầm tĩnh, cũng đã định hình được lý tưởng sống cho riêng mình. Khi ấy, chúng ta không còn suy nghĩ và hành động bồng bột theo bản năng như tuổi đôi mươi nữa, mà đã thể hiện ra sự trầm tĩnh và lý trí. Tuổi 40, con người có sự chuyển hướng tới một diện mạo và tính cách điềm đạm, từ tốn, thể hiện vốn sống và kinh nghiệm nhưng vẫn không ngừng học hỏi, sáng tạo trong công việc.

Đường đời dài ngắn luôn cần có ngã rẽ và những điểm mốc để trưởng thành. (Ảnh minh họa: pixabay.com)

Mỗi chúng ta, ai ai cũng sẽ trải qua những điểm mốc trưởng thành nói trên. Những điểm mốc ấy không quyết định bạn sẽ thành tựu trong sự nghiệp hay thành công trên đường đời hay không, mà chỉ phản ánh trạng thái tâm lý và thể chất của chúng ta.

Người xưa nói: “Hữu chí giả, sự cánh thành”, nghĩa là người có chí thì cuối cùng cũng sẽ thành tựu sự nghiệp. Trong dân gian cũng có câu nói: “Có chí thì nên”. Lứa tuổi nào cũng có sở trường sở đoản, bởi con người vốn không hoàn hảo. Thế nên, dù tuổi tác nào cũng cần quyết chí bền lòng, nỗ lực gắng sức thì thành công sẽ tìm đến với người có chí.

Theo Cmoney
Tâm Kính biên dịch

Comment ở cuối trang web để bày tỏ ý kiến cá nhân của bạn. Chia sẻ với bạn bè nếu bạn thấy hữu ích!

Luận bàn về “Nhân-Trí-Dũng” của Ngài Trump

Luận bàn về “Nhân-Trí-Dũng” của Ngài Trump

Cổ nhân giảng, người quân tử có 3 đức “Nhân, Trí, Dũng” thì ắt làm thành đại sự. Nếu có thể công bằng trong suy nghĩ, thật không khó tìm thấy cái Dũng, cái Trí và đức Nhân này bên trong con người Tổng thống Donald Trump. Tiêu chuẩn này cũng tương ứng với 3 giá trị cốt lõi trong tinh thần quý tộc mà người phương Tây xem trọng đó là: Đạo nghĩa, thành tín và ý thức trách nhiệm.

Dũng

Để bước đến thành công như hôm nay, ông Donald Trump từng thất bại rất nhiều lần, và lần thất bại dạy cho ông “bài học đắt giá nhất” chính là vụ kinh doanh sòng bài vào đầu những năm 90. Khi lợi nhuận và danh tiếng đang lên như diều gặp gió chỉ trong bỗng chốc biến thành khoản nợ khổng lồ và làn sóng dư luận chỉ trích “ông ta vậy là xong đời rồi”.

“Một buổi đêm vào lúc 3 giờ sáng, khi tôi nợ hơn 9 tỷ đô-la, tôi được mời đến Citibank để đàm luận qua điện thoại với một nhóm chủ ngân hàng quốc tế mà tôi đang nợ tiền của họ. Trời đang mưa và nhiều gió, tôi không thể bắt được taxi. Tôi phải đi bộ qua 15 khu nhà để đến ngân hàng và cảm giác như đang lội bì bõm trên đường đến máy chém”, Donald Trump kể lại quãng thời gian đen tối nhất cuộc đời mình trong cuốn “Nghệ thuật đàm phán”.

(Ảnh: The New York Times dẫn qua Twitter)

Khi đó, ông đã nghĩ có lẽ nên thừa nhận thất bại, “trở về nhà lau khô, sưởi ấm rồi ngã lên giường” để quên đi tất cả. Nhưng bản tính ông biết rõ, ông không cho phép mình lựa chọn như vậy, ông phải chọn điều ngược lại. Dù “bị ướt đẫm, kiệt sức và lún sâu trong nợ nần nhưng tôi vẫn bám chặt và không chịu buông tay”. Kết quả là chỉ sau vài năm, cái tên Donald Trump xuất hiện trở lại trong danh sách những người giàu có nhất nước Mỹ của Forbes.

[Miễn phí] Workshop chia sẻ BÍ QUYẾT về Digital Marketing, Marketing Automation, Auto Sales Funnel, Quảng cáo Mạng xã hội … Giúp bạn tạo ra Hệ thống kinh doanh hoàn toàn tự động, giúp công việc kinh doanh của bạn liên tục phát triển bền vững, vượt lên trên đối thủ (hoàn toàn Miễn phí). Bạn NHẤN VÀO ĐÂY xem chi tiết và đăng ký tham gia ngay.

Thực tế, đây chính là lựa chọn sáng suốt, gan dạ và dũng cảm nhất trong tất cả các thương vụ kinh doanh của ông Trump tính đến thời điểm đó. Hẳn là một bài học “đắt giá” và ông đã “trả giá rất cao”, nhưng nó xứng đáng. Nó đánh bóng và khắc lên cái tên Trump một từ “Dũng”. Ông đã dũng cảm để đương đầu với khó khăn bằng một thái độ bình tĩnh và không sợ hãi nghịch cảnh.

Điều cần nhớ về Donald Trump là ông rất, rất cứng rắn – Roger Stone, nhân viên của Mr.Trump.

Và cảnh phim sống động gay cấn ngày nào nay lại một lần nữa tái diễn trong bộ phim truyền hình dài tập kể về cuộc đời ngài tỷ phú Trump khi ông quyết định ra tranh cử tổng thống vào năm 2015 trước “di sản nợ” khổng lồ của người tiền nhiệm, cùng những lời dèm pha ông là kẻ xế bóng “ngồi không yên một chỗ” và thích làm việc khác thường để đánh bóng tên tuổi.

Tổng thống Donald Trump trong lễ nhậm chức tại đồi Capital. (Ảnh: Getty)

Không thể phủ nhận rằng ông Obama đã góp công không nhỏ trong việc gánh vác nước Mỹ vượt qua thời kỳ khủng hoảng kinh tế vào năm 2008. Tuy nhiên, di sản trong 8 năm ông để lại cho người kế nhiệm không phải là một bài toán dễ giải đối với bất kỳ ai.

Di sản số 1: Tăng trưởng kinh tế trong nước chậm

Ông Barack Obama là người thứ hai sau Tổng thống Herbett Hoover – nhân vật được nhớ nhất đến nhất khi đưa nước Mỹ vào thời kỳ Đại suy thoái, bởi trong suốt nhiệm kỳ không có năm nào GDP thực đạt 3% hoặc hơn.

Theo báo cáo của Cục Điều tra dân số Mỹ, dưới thời chính quyền ông Obama, số người sống dưới mức nghèo khổ chính thức tăng đến con số 125% cao hơn dưới thời Tổng thống Bush. Không những vậy, số người Mỹ cần sống bằng tem trợ giá cũng tăng vọt từ con số 32 triệu người vào năm 2009 lên đến 43,6 triệu người vào năm 2013.

Vào cuối nhiệm kỳ hai, ông Obama trên đà tăng nợ quốc gia của Mỹ lên gấp đôi tới mức 20.000 tỷ đô-la, ngang với toàn bộ số nợ của tất cả các đời tổng thống tiền nhiệm cộng lại.

Di sản số 2: Nguy cơ khủng bố gia tăng

Dưới thời chính quyền Tổng thống Obama, chính sách đối ngoại khiến an toàn của nước Mỹ và thế giới bị đe dọa khi xảy ra hàng loạt các vụ khủng bố, từ vụ đốt Sứ quán Mỹ ở Benghazi đến lá cờ của ISIS phất cao tại Syria và Iraq; Bắc Triều Tiên đẩy mạnh chương trình hạt nhân và tên lửa; máy bay Mỹ chở hàng tỷ đô-la mới in sang Iran để ký kết một thỏa thuận hạt nhân thất bại, Iran tiếp tục phát triển tiềm lực tên lửa xuyên lục địa (ICBM) đe dọa các nước láng giềng và toàn thế giới; Trung Quốc bành trướng ở biển Đông và Hoa Đông, Mỹ mất đi các đồng minh thân cận là Israel ở Trung Đông và Philippines ở châu Á,…

Các bằng chứng đều cho thấy những gì chính quyền ông Obama để lại cho người kế nhiệm là một đống đổ nát hoang tàn của nước Mỹ bên trong làn khói mù ảm đạm.

“Chuyện gì đang xảy ra với nước Mỹ của chúng ta vậy?”, Donald J.Trump ( Ảnh Getty dẫn qua Commondreams)

Thất vọng khi phải chứng kiến nước Mỹ đang bị nghiền nát dưới thời các tổng thống đương nhiệm trong suốt 3 thập niên, ông Donald Trump dũng cảm bước ra và nhận trách nhiệm. Thực tế, quyết định này không đem lại lợi ích gì cho ông, nói theo cách của một doanh nhân đó dường như là một thương vụ kinh doanh không có lãi.

Ông chán ngấy trước những lời kêu gọi “hãy bầu cho tôi, vì tôi là người tốt”. Tờ Foster’s Daily trích lời ông Trump: “Tôi chẳng thù ghét gì những người tốt nhưng một cách cá nhân, tôi chịu đủ những người như thế rồi”. Điều ông chờ đợi là một ai đó đủ khả năng để đem “nước Mỹ vĩ đại trở lại”, “Tôi muốn ai đó cứng rắn và biết cách thương lượng. Tôi muốn người mạnh mẽ, khôn ngoan. Tôi muốn những người giỏi nhất đại diện cho tôi, cho dù là trong một thỏa thuận hay cho đất nước này”, một người có thể đứng ngoài lợi ích bản thân, một người đủ mạnh để đem vinh quang trở lại cho người Mỹ. Và thực tế chứng minh ông làm được điều đó.

Với tư cách Tổng thống thứ 45 của Hoa Kỳ, dù chịu rất nhiều áp lực và thách thức, ông Trump không khoan nhượng khi tố cáo giới truyền thông chính thống mà ông gọi là “Fake News” (Truyền thông tin giả) trong nhiều năm đã thiên vị, đưa thông tin sai lệch, gây mất lòng tin đối với nhân dân Hoa Kỳ.

(Ảnh: Mark Wallheiser/Getty dẫn qua Business Insider)

Đây thật sự có thể được xem là cái “Dũng” của người quân tử. Vì thiện tâm mà chinh chiến, thảo phạt nên nó được đặt tên là “nghĩa”. Một người trước sự an nguy của đất nước mà dám bước ra xông trận, chiến đấu với kẻ thù thì được gọi là bậc quân tử trung quân, dũng nghĩa.

Trong phiên tranh biện thứ 2 ngày 9/10/2016 tại Đại học Washington bang Missouri, Ứng cử viên Đảng Dân chủ bà Hillary Clinton tố cáo một “lỗi lầm ngu ngốc” mà ông Trump gây ra cách đó 11 năm về trước, đó là việc ông đùa cợt với người dẫn chương trình Billy Bush – cháu trai của Tổng thống George H.W. Bush về cách trêu đùa phụ nữ. Thay vì phủ nhận hay tảng lờ trước phản ứng gay gắt của bà Clinton, ông Trump thẳng thắn thừa nhận sai lầm: “Tôi có nói thế. Tôi sai và tôi xin lỗi… Tôi xin lỗi gia đình tôi. Tôi xin lỗi nhân dân Mỹ”.

Tôi không bao giờ nói tôi là người hoàn hảo, cũng không giả bộ là người không phải tôi – Donald J. Trump

Cùng với sai lầm là một lời khẳng định ông không còn là Trump của 11 năm về trước. “Tôi đã đi khắp nơi, nói nước Mỹ phải thay đổi, nhưng chính chuyến đi đã làm tôi thay đổi. Tôi đã biết những con người vĩ đại ở đất nước chúng ta, và tôi cảm thấy nhỏ bé trước lòng tin mà họ đặt nơi tôi. Tôi cam kết ngày mai tôi sẽ là một con người tốt hơn”.

Ông cũng khẳng định: “Bất cứ ai biết tôi đều hiểu những lời này [lời trong đoạn băng thu âm] không phản ánh đúng con người tôi”.

Dũng cảm trước cái ác là một biểu hiện của Thiện. (Ảnh: Eric Thayer/ Reuters)

“Dũng” trong văn hóa truyền thống được hiểu là dũng cảm, không sợ hãi không chỉ đối với người mà ngay cả đối với chính mình. Dũng cảm trước cái ác, chính là một biểu hiện của thiện; vì xã tắc đại sự mà cung kính, cúi đầu là cái dũng của bậc đại trượng phu có “trí”, biết nhìn xa trông rộng. Trước lỗi lầm bản thân, có thể thẳng thắn nhận trách nhiệm và sửa sai là cái “dũng” của bậc quân tử.

Trí

“Dũng” là yếu tố căn bản của người muốn thành đại sự, nhưng “dũng” mà không có “trí” ắt lại thành đại họa. Vậy nên người quân tử muốn thành nghiệp lớn tất cần trí dũng.

Khổng Tử cho rằng, người có kiến thức sâu rộng, biết quan sát và phân biệt, có năng lực phán đoán sự vật, nhìn xa trông rộng thì được xưng là người có “trí”. “Trí” là tài năng, có thể nhờ bẩm sinh đã biết, có thể nhờ học hỏi và trải qua kinh nghiệm mà biết được. Donald Trump thông minh, cái thông minh của ông có lẽ không phải do trời sinh mà theo cách ông nói rằng là do ông chăm chỉ, chăm học và chăm tìm hiểu.

Tỷ phú Trump là một doanh nhân thông minh, nhạy bén. (Ảnh: Time)

Ông Donald Trump là một doanh nhân thành công trong lĩnh vực kinh doanh bất động sản. Ông từng được UJA Federation trao giải thưởng cao quý “Người có tầm nhìn của Thế kỷ trong lĩnh vực Khách sạn và Bất động sản”. Thành tựu này chắc chắn không phải nhờ ăn may, chộp lợi hay khôn lỏi. Ông thành công bởi chính sự nỗ lực của bản thân. Ngay từ thời là sinh viên, ông dành hầu hết thời gian rảnh để tìm hiểu về bất động sản và tịch thu tài sản thế nợ. Ông chăm chỉ nghiên cứu bởi vì ông thực sự thích thú, đam mê học hỏi chứ không vì mong ước đủ điểm cho qua các kỳ thi. Chính những nỗ lực này đã đem lại cho ông một số vốn không nhỏ để bắt đầu sự nghiệp kinh doanh sau này của mình.

Sự ngu dốt không thể tha thứ được. Nó là con đường dẫn đến thất bại. Không thể chấp nhận sự thiếu hiểu biết cho dù bất kỳ lý do gì. (Tổng thống Donald J.Trump, Trump 101 Con đường dẫn đến thành công).

Và quyết định chính thức bước ra tranh cử chức Tổng thống Mỹ vào năm 2015 lại một lần nữa giúp ông Trump khẳng định mình là một người có trí tuệ hơn người. Dưới thời chính quyền Donald Trump, nước Mỹ khởi sắc trở lại, mạnh mẽ và cứng rắn hơn trên trường quốc tế. Với phương châm “Make America Great Again”, ông Trump đã kiên định thi hành mục tiêu “nước Mỹ trên hết” cả trong chính sách đối nội và đối ngoại. Chỉ sau 2 năm quyết tâm thực hiện các cam kết khi bước ra tranh cử, ông đã tạo ra những thay đổi lớn cả trong và ngoài nước Mỹ.

(Ảnh: White House)

Hôm 12/10/2018, trang Washington Examiner đưa tin, trong số 289 thành tựu của chính phủ Trump, có 173 thành tựu lớn và quan trọng, 116 thành tựu nhỏ. Trong đó có một số thành tựu có ý nghĩa đặc biệt quan trọng, ví dụ như số thành viên của Băng đảng MS-13 bị bắt giữ  trong năm 2018 đã tăng 83%.

Chỉ sau hơn 12 tháng nhậm chức, Tổng thống Trump đã đưa tăng trưởng kinh tế Mỹ vượt con số 3% đến quý II năm 2018 con số này tăng lên mức không tưởng là 4,2%; tỷ lệ thất nghiệp giảm xuống mức thấp nhất trong suốt 17 năm. Luật cải tổ thuế mạnh mẽ đã giúp số việc làm tăng đến 4 triệu, phá vỡ tất cả các kỷ lục trong lịch sử. Hội nghị thượng đỉnh lịch sử với Chủ tịch Triều Tiên Kim Jong-un mang lại khởi đầu hòa bình, người Mỹ nối lại quan hệ với Israel, chính thức đánh bại ISIS,…

Tôi sẽ không bao giờ bắt đầu làm gì để nhận thất bại. Trong đời tôi chưa bao giờ bắt tay vào cái gì để thất bại cả. Nếu tôi quyết định ra tranh cử, tôi nghĩ rằng tôi có cơ hội chiến thắng rất lớn. (Tổng thống Donald Trump trả lời phỏng vấn người dẫn chương trình Oprah Winfrey).

Ông John McLaughlin – Chuyên gia về khảo sát dân ý trong cuộc tranh cử năm 2016 của ông Trump cho biết: “Tổng thống Trump thực sự là một người lãnh đạo độc nhất vô nhị trong lịch sử nước Mỹ. Ông là người con sinh ra tại Quận Queen của thành phố New York, ông trở thành một người đứng đầu trong giới doanh nhân quốc tế, nhưng trong tình huống không có mấy người tin ông có thể làm được, ông đã kiếm được hàng tỷ đô-la Mỹ”.

“Gần 2 năm qua, giới tinh anh thao túng chính trị luôn nói với ông Trump rằng ông không thể nào làm bất cứ việc gì tại Washington. Dù như vậy, ông vẫn có được những thành công. Ông chưa hề né tránh, và sẽ không rút lui, ông ấy luôn kiên trì, ông ấy đã thực sự thắng rồi”.

(Ảnh: White House)

Sách “Luận ngữ” của Khổng tử cũng bàn: “Hành kỉ hữu sỉ, sứ vu tứ phương, bất nhục quân mệnh”. Tức là, khi người trí thức gánh vác trọng trách thì luôn có ý thức bảo vệ lợi ích quốc gia, cho dù có đi đến địa phương nào thì đều có thể hoàn thành nhiệm vụ mà mình gánh vác một cách tốt nhất. Người như thế sẽ không bao giờ làm ra những việc khiến quốc gia phải hổ thẹn và nhân cách của mình bị hạ thấp. Vậy mới chính là một người trí thức.

Nhân

Thời cổ đại, Nhân – lễ – nghĩa – trí – tín là tiêu chuẩn căn bản của đạo làm người, cũng là nền tảng sinh ra thịnh vượng và hòa bình, bởi nhờ có “tu thân” mới có thể “tề gia, trị quốc, bình thiên hạ”. Đó không phải mộng tưởng không thực hay là một loại nghệ thuật giao tiếp mà người ngày nay sử dụng nhằm làm lợi cho bản thân, mà đối nhân xử thế ấy là chuẩn mực tu dưỡng đạo đức cổ nhân luôn cố gắng giữ gìn và mong đạt tới để trở thành một người tốt hơn.

Nhờ có tu thân, dưỡng đức mới có thể tề gia, trị quốc, bình thiên hạ. (Ảnh: White House)

Trong 5 đức căn bản của Đạo làm người thì Nhân đứng đầu, Nhân được hiểu đơn giản là nhân từ, nhân ái; nhưng kỳ thực nội hàm lại vô cùng sâu rộng, người trong thiên hạ không mấy ai nắm được. Bản thân Khổng Tử cũng phải đến khi về già mới hiểu được hàm nghĩa của đức nhân.

Tôi tham gia vũ đài chính trị để kẻ mạnh không còn có thể tấn công những người không thể tự bảo vệ mình. Không ai hiểu hệ thống này hơn tôi. Đó là lý do tại sao chỉ tôi mới có thể xử lý được. (Donald J.Trump, diễn văn chấp nhận đề cử, Đại hội Toàn quốc Đảng Cộng hòa ngày 21/7/2016).

Kỳ thực, đây chính là câu nói của một người có đức nhân, bởi “Nhân” là bản tính của đại thiện, đó thật sự là một cảnh giới vô tư, vô ngã và không vụ lợi.

Ông Donald Trump dũng cảm bước ra làm tổng thống xuất phát từ tấm lòng trung quân, với tư cách là một người Mỹ yêu nước. Ông mệt mỏi với những chính trị gia – những người tự xem mình là “người tốt”, chỉ biết hứa suông mà không thực hiện, những người vì lợi ích của bản thân mà sẵn sàng chiếm đoạt lợi ích người khác, bỏ bê lợi ích người dân và “bán đứng” quốc gia mình.

“Tôi tham gia vũ đài chính trị để kẻ mạnh không còn có thể tấn công những người không thể tự bảo vệ mình”.(Ảnh: Shealah Craighead/White House)

Nhân là bản tính của Thiện, có thể nhân từ khoan dung, vì lý tưởng hòa bình và đem lại thịnh vượng cho xã hội. Người có “Trí”, “Dũng” mà không có “Nhân” thì không phải là người lương thiện, cũng không phải là bậc quân tử có thể hành việc đại sự.

Chữ Nhân (仁) nghĩa là đức nhân bao gồm chữ Nhân (人) nghĩa là con người và chữ Nhị (二) nghĩa là hai. Do đó chữ Nhân (仁) này có nghĩa là đạo của con người khi cư xử với người khác, khi sống giữa cộng đồng.

Con người khi ở một mình – Nhân (人), thì tự do như ý, đầu đội trời chân đạp đất, đứng hiên ngang ngay thẳng giữa trời đất. Kí tự 人 (chữ Nhân) của Hán tự gồm một nét phẩy và một nét mác, hình ảnh này tương tự với thủ ấn song thủ hợp thập của các đệ tử Phật gia và Đạo gia nhằm thể hiện tấm lòng thành kính đối với Sư phụ, đó cũng là thế tay mà con người dùng để biểu đạt tâm kính ngưỡng với các bậc Đại Giác Giả tối cao.

Khi có người khác thì con người cá nhân kia thu mình lại thành bộ Nhân (亻) chỉ bằng 1/3 chữ Nhị (二). Tức là con người ở trong một tập thể, một cộng đồng thì thu nhỏ cái tôi cá nhân lại, xem nhẹ cá nhân mà đề cao lợi ích chung, lợi ích cộng đồng, trở thành con người Nhân đức như  mong muốn của Khổng Tử: “làm cho người già yên tâm, an vui, làm cho bạn bè tin tưởng tín nhiệm lẫn nhau, làm cho trẻ em được quan tâm chăm sóc” (Nguyên văn: “Lão giả an chi, bằng hữu tín chi, thiếu giả hoài chi”).

Hán tự Thần truyền thường sử dụng những hình ảnh, âm thanh đơn giản để biểu đạt nội hàm của từ. Điều này cũng cho thấy rằng, người xưa sáng tạo ra chữ “Nhân” đã truyền đạt cho con người một hàm nghĩa sâu xa khác, ấy chính là làm người phải có lòng sùng Đạo và tôn kính Thần.

Chừng nào tôi còn là Tổng thống, không một ai có quyền ngăn cản bạn thực hành đức tin. (Ảnh: Life.ru)

Cũng như bao nhân dân Mỹ tôn trọng “giá trị của người Mỹ”, Tổng thống Donald Trump tin vào Chúa. Ông từng nói:

Là người Mỹ, chúng ta yêu đất nước của chúng ta, chúng ta yêu gia đình của chúng ta, chúng ta yêu tự do của chúng ta và chúng ta yêu Thiên Chúa của chúng ta. Và hơn tất cả, chúng ta biết điều này, tại Mỹ, chúng ta không tôn kính chính phủ, chúng ta tôn kính Chúa Trời.

Vậy mới nói, nếu có thể công bằng suy ngẫm thấu đáo, người ta sẽ thấy được “Nhân-Trí-Dũng” quán thâu trong con người Donald Trump.

Mr.Trump – Một quý tộc Mỹ thực thụ

Tinh thần quý tộc của người phương Tây hàm chứa 3 giá trị đạo đức quan trọng đó là: Thành tín, đạo nghĩa và ý thức trách nhiệm; Mr.Trump xứng đáng là ví dụ điển hình của giới quý tộc Mỹ.

Cuối tháng 1, Nhà Trắng đưa tin Tổng thống Donald Trump đã quyên tặng lương quý 3/2018 cho cơ quan liên bang nghiên cứu vấn đề nghiện rượu, nhằm thực hiện các nghiên cứu y học về nguyên nhân và phòng chống các vấn đề liên quan đến rượu. Năm 2017, ông cũng lần lượt tặng lương cho Bộ Cựu chiến Binh, Cục dịch vụ Y tế và con người, Bộ Giao thông vận tải và Bộ Giáo dục.

Trong chiến dịch tranh cử tổng thống hồi năm 2016, ông Trump từng nói rằng nếu được bầu làm tổng thống ông sẽ không nhận lương. Trả lời phóng viên đài CBS News về mức lương 400.000 USD/năm, ông Trump nói: “Không! Tôi không nhận số tiền đó. Tôi sẽ không dùng đến nó”.

Ngài Trump là một quý tộc thực thụ. (Ảnh: White House)

Mr.Trump là một tỷ phú giàu có, đế chế của ông choáng ngợp mọi ngóc ngách của nước Mỹ, ông sở hữu hàng loạt những cao ốc hào nhoáng bóng bẩy, nhưng ông lại không thực sự là người màu mè hay phô trương. Bên cạnh ông là những nhân viên tín cận, họ yêu quý và đã làm việc cho ông nhiều năm, thậm chí là hàng chục năm. Ông sinh vào giữa mùa hè, ông là một quý ông Song Tử chính hiệu: Thích vui vẻ, hài hước, dễ gần và yêu cái đẹp. Món ông yêu thích là bánh mỳ nướng, hambuger và uống coke không đường, ông thậm chí rất ít khi nghỉ trưa để ra ngoài ăn. Ai theo dõi ông từ những ngày còn là doanh nhân của phố New York cho đến lúc nhậm chức tổng thống đều chỉ thích mặc comple sẫm màu kèm cà vạt đơn hoặc bộ phông đơn giản.

Ông thường ăn vận đơn giản và dễ gần. (Ảnh: Evan Vucci/AP)

Tiết kiệm và hào phóng là hai tính cách đáng khen của tinh thần quý tộc. Ở một góc độ nào đó, tinh thần này còn được xem là ý thức trách nhiệm, tinh thần nghĩa hiệp hào phóng.

Gần cuối năm 2018, Washington Post cho đăng bài viết của nhà báo Marc Thiessen nhận xét rằng: “Donald Trump có thể nhớ tới như là một trong những tổng thống trung thực nhất của nước Mỹ”. “Trên thực tế, trong 2 năm đầu nhiệm kỳ, ông Trump đã sưu tập được một bản kỷ lục phi thường về việc thực hiện cam kết của Tổng thống”, ông Marc Thiessen nói.

Ngày 12/10, ông Trump chia sẻ lên Twitter bài viết của tờ Washington Examiner về 289 thành tựu của tổng thống Mỹ trong 20 tháng cầm quyền và kèm bình luận:

Hứa được, làm được! – Tổng thống Donald J.Trump

Nhờ có trí mà ông hiểu rất rõ “Thành tín” là giá trị cốt lõi của sinh mệnh, là một trong những đức căn bản của “Đạo nghĩa”, nên cũng bởi có nghĩa khí mà thi hành đạo vậy tức là đạo nghĩa của “nhân”.

Tinh thần quý tộc ẩn chứa 3 trụ cột quan trọng: Thứ nhất – Tinh thần tự do mạnh mẽ, dám nói không trước kim tiền và quyền lực; Thứ hai -Tinh thần gánh vác trách nhiệm, nghiêm khắc với chính mình, giúp đỡ những người yếu và có ý thức dâng hiến bản thân phục vụ quốc gia; Thứ ba -Tôn vinh những tâm hồn cao thượng, xây dựng tình cảm cao quý. Ngẫm về những điều ông Trump đã làm, người ta đều thấy rõ những tố chất căn bản này hiện hữu trong con người ông.

Donald Trump đang làm sống lại nền kinh tế Mỹ, đảm bảo an ninh biên giới, tái thiết kết cấu hạ tầng và thương lượng lại các hiệp định thương mại. Đó là một yêu cầu rất cao! Nhưng nhờ “Nhân-Trí-Dũng” hay nói cách khác là tinh thần quý tộc, ông đã chứng minh cho một kết luận chắc nịch: “Tôi đủ mọi năng lực để làm Tổng thống”.

(Ảnh: Doug Mills/Getty dẫn qua Theweek)

Lại một lần nữa người dân Mỹ nâng ly chúc mừng vì họ đã tìm thấy một ngôi sao sáng mới, người có thể đại diện cho giới quý tộc Mỹ sánh cùng những vì tinh tú trên bầu trời tự do của nước Mỹ như George Washington, Abraham Lincoln,… . Không ai khác chính là Donald Trump.


BẠN MUỐN TÌM HIỂU CÁC KHOÁ HỌC CỦA TÔI?

➡  Bạn nhấn vào đây xem Lịch khai giảng các khoá học mới.

Ng: DKN

Comment ở cuối trang web để bày tỏ ý kiến cá nhân của bạn. Chia sẻ với bạn bè nếu bạn thấy hữu ích!

Đàn ông làm việc nhà

Đàn ông làm việc nhà

Lan, 32 tuổi, đã có chồng, hai con và có một công việc ổn định ở Hà Nội. Lan giống như tôi sinh ra và lớn lên khi đất nước hội nhập, mở ra cơ hội làm việc có thu nhập ổn định cho thế hệ có bằng cấp và ngoại ngữ. Em là người năng động, muốn thể hiện năng lực trong công việc, cũng như khả năng quán xuyến một gia đình hạnh phúc kiểu mẫu ở Việt Nam.

Thời gian biểu hàng ngày của Lan: 1-2 tiếng di chuyển, 8 giờ hành chính ở cơ quan, 1 tiếng nghỉ ăn trưa, 1 tiếng đưa đón con sáng-chiều và đi chợ, 2 tiếng nấu ăn và dọn dẹp, 2 tiếng cho con học và chơi với con, có 2 tiếng dành cho vệ sinh cá nhân và phát triển cá nhân (đọc tin tức và sách), và ngủ trung bình từ 6-7 tiếng. Chỉ những ngày có việc đột xuất thì Lan mới nhận được sự giúp đỡ từ chồng.

[Miễn phí] Workshop chia sẻ BÍ QUYẾT về Digital Marketing, Marketing Automation, Auto Sales Funnel, Quảng cáo Mạng xã hội … Giúp bạn tạo ra Hệ thống kinh doanh hoàn toàn tự động, giúp công việc kinh doanh của bạn liên tục phát triển bền vững, vượt lên trên đối thủ (hoàn toàn Miễn phí). Bạn NHẤN VÀO ĐÂY xem chi tiết và đăng ký tham gia ngay.

Hình ảnh của Lan chắc chúng ta đã từng thấy đâu đó. Theo một khảo sát của Bộ Lao động, Thương binh và Xã hội và tổ chức phi chính phủ ActionAid thực hiện vào năm 2016, phụ nữ Việt Nam dành trung bình khoảng 5 tiếng cho các công việc không được trả lương như việc nhà hoặc chăm sóc con cái. Ở một số địa phương, con số này có thể lên tới 8 tiếng một ngày.

Tại Việt Nam, ước tính dân số nữ Việt Nam khoảng 52 triệu người và có khoảng 24 triệu phụ nữ trong độ tuổi lao động. Làm một phép nhân đơn giản với 5 tiếng họ dành mỗi ngày cho những việc “không tên” (24 triệu nhân với 5 giờ mỗi ngày), ta có được hơn 120 triệu giờ lao động mà phụ nữ tại Việt Nam phải bỏ ra để làm công việc này mỗi ngày. Bao nhiêu giờ trong số đó thực ra có thể những người này sử dụng cho mục đích đúng với ý nguyện của bản thân hơn?

Cuộc cách mạng về giới (nếu có thể gọi như thế) được đo lường không chỉ bằng cách chúng ta sắp xếp cuộc sống mà còn thể hiện qua những thay đổi, hiệu quả và ý nghĩa của những sắp xếp đó.

Tạp chí Hiệp hội Xã hội học Hoa Kỳ Socius công bố một nghiên cứu vào năm 2018 về phân chia công việc trong tổ chức cuộc sống gia đình. Số liệu sử dụng cho nghiên cứu này thu thập từ năm 1965 đến 2006. Báo cáo nêu: đối với phụ nữ, việc bạn đời giúp đỡ chuyện rửa bát khiến họ hạnh phúc nhất. Tuy nhiên, mua sắm mới là nhiệm vụ được chia sẻ nhiều nhất, sau đó mới tới rửa bát.

Năm 2015, UN Women đã công bố báo cáo về sự tiến bộ của phụ nữ thế giới, trong đó có tiết lộ rằng phụ nữ trên toàn cầu làm công việc không được trả lương cao gấp 2,5 lần so với nam giới. Thế kỷ 21, phụ nữ vẫn phải gánh vác phần lớn công việc nhà các bà các mẹ của họ và vẫn phải kiếm tiền. Nhiều người trong số này rơi vào những chứng trầm cảm thời hiện đại. Nhiều bà mẹ loay hoay giữa kỳ vọng về một người mẹ hoàn hảo và mong muốn được phát triển sự nghiệp, học tập hay được tham gia hoạt động xã hội.

Một nghiên cứu khác được công bố năm 2007. Nhóm nghiên cứu sử dụng dữ liệu về 1.652 cặp vợ chồng sống trong các khu phố nghèo ở Beirut, Lebanon. Kết quả cho thấy những người vợ có chồng ít làm việc nhà có khả năng đau khổ cao gấp 1,6 lần, khả năng không thoải mái với chồng gấp 2,96 lần, và có khả năng không hạnh phúc gấp 2,69 lần.

Thời gian ở nhà nhiều hơn đồng nghĩa với việc có ít thời gian hơn để phát triển các kỹ năng và kinh nghiệm có thể mang lại cho phụ nữ một công việc ổn định. Trong ngắn hạn, điều này có nghĩa là thu nhập ít hơn và độc lập tài chính thấp đi. Còn về lâu dài, phụ nữ sẽ nhận ít tiền lương hưu, tiết kiệm hơn.

Tôi nêu ra những số liệu này không phải để tranh luận rằng công việc được trả lương hay không được trả lương sẽ được “định danh” rõ ràng trong xã hội hiện đại như thế nào. Những xã hội như Nhật hay Hàn Quốc, phụ nữ có thể ở nhà làm công việc nhà để bù lại thời gian cho người chồng phải ra ngoài kiếm tiền nuôi gia đình.

Vấn đề ở đây là kịch bản người phụ nữ vừa phải tham gia kiếm tiền mà vẫn phải làm các việc nhà. Như vậy áp lực cuộc sống cũng như mối quan hệ nam nữ trong một mái nhà chắc chắn sẽ rất căng thẳng.

Chia sẻ công việc nhà không chắc chắn tạo ra một mối quan hệ tốt. Nó chỉ là một phần của những nỗ lực để tạo ra một quan hệ tốt trong hôn nhân. Bình đẳng giới phải bắt đầu ngay từ việc nhà khi người đàn ông tự giác cầm chổi hay rửa bát cùng người phụ nữ của mình.


BẠN MUỐN TÌM HIỂU CÁC KHOÁ HỌC CỦA TÔI?

➡  Bạn nhấn vào đây xem Lịch khai giảng các khoá học mới.

Tôi rất thích câu nói của Nguyên Tổng Thư ký LHQ Ban Ki-moon: “Để đạt được bình đẳng giới đòi hỏi sự tham gia của phụ nữ và nam giới, trẻ em gái và trẻ em trai. Đó là trách nhiệm của mọi người”.

Chúng ta có thể có một hay nhiều ngày tôn vinh phụ nữ. Nhưng để hiểu và thông cảm cho phụ nữ thì cần nhiều ngày giúp đỡ và chia sẻ công việc hơn, mà đơn giản có thể chỉ là chia sẻ việc nhà.

Phạm Hải Chung
Giảng viên đại học
Nguồn: Vnexpress

Comment ở cuối trang web để bày tỏ ý kiến cá nhân của bạn. Chia sẻ với bạn bè nếu bạn thấy hữu ích!

Niềm tin thơ ngây

Niềm tin thơ ngây

Chị Hoa, một học viên của tôi, tâm sự về việc chi 3 triệu cho đứa con 6 tuổi đi sinh trắc vân tay. Chỉ vì một thời gian đó là trào lưu. Mọi phụ huynh quanh chị đều hỏi nhau đã cho đi thử lấy sinh trắc vân tay cho trẻ chưa. Thậm chí Internet còn cho ra cả triệu kết quả tìm kiếm nội dung và các dịch vụ lấy dấu vân tay cho trẻ.

 

 

[Miễn phí] Workshop chia sẻ BÍ QUYẾT về Digital Marketing, Marketing Automation, Auto Sales Funnel, Quảng cáo Mạng xã hội … Giúp bạn tạo ra Hệ thống kinh doanh hoàn toàn tự động, giúp công việc kinh doanh của bạn liên tục phát triển bền vững, vượt lên trên đối thủ (hoàn toàn Miễn phí). Bạn NHẤN VÀO ĐÂY xem chi tiết và đăng ký tham gia ngay.

Phải đến khi nhìn kết quả nhận được của bé rất chung chung và dần tự tìm hiểu chị mới biết rằng nhiều chuyên gia trên thế giới đã lên tiếng lấy dấu vân tay để định hướng nghề nghiệp cho trẻ là phản khoa học.

Chúng ta đã bao giờ là nạn nhân của trào lưu, hay hùa vào đám đông làm gì đó chưa? Trong nhiều buổi giảng hay nói chuyện về năng lực truyền thông hay mạng xã hội, tôi thường khảo sát nhanh những người ngồi dưới có thực sự click vào đường link các bài báo, hay đi tìm hiểu sâu vấn đề đang nóng trong xã hội khi thấy chúng được chia sẻ? Không khó để nhận ra chỉ khoảng 10 đến 20% trong số họ giơ tay.

Với sự phát triển của công nghệ, chúng ta đang chuyển đổi từ “xã hội của sự thật” sang “xã hội của thông tin”, nơi bất kì ai trong chúng ta với chiếc điện thoại kết nối đều tạo ra thông tin. Chính vì vậy mà sự thật, một nửa sự thật và những lời nói dối đều có thể được trộn lẫn hay sắp xếp theo một mục đích, thuật toán nào đó để vô tình hay cố ý dẫn dắt dư luận.

Gustave Le Bon – tác giả cuốn “Tâm lý học đám đông” – cho rằng, tâm hồn của đám đông không có chỗ cho lý trí, suy luận logic và cũng không có phần cho vị tha và khoan nhượng. Khi đã lên đồng thì họ bị thôi miên, ông từng nói rằng có “sự cào bằng giữa nhà bác học và kẻ ngu đần trong đám đông”, nơi con người dễ hành động một cách sơ khai và nguyên thuỷ. Đám đông dễ bị thao túng bởi người định hướng dư luận mà tôi hay ví như những người thổi sáo, có tiếng nói.

Nếu nhìn ngoài đời thật, thì đám đông đó có thể sẵn sàng xông vào hành hung một cặp vợ chồng đi mua lúa nếu được ai đó dẫn dụ rằng họ là những người bắt cóc trẻ con. Trên mạng xã hội, họ sẽ trang bị những hòn đá vô hình và quyền được mạt sát, nhục mạ người khác theo tập thể để thực thi cái gọi là “quyền được phản biện”. Cứ như vậy, trong thời gian qua chúng ta thấy từ hoa hậu, doanh nhân, giáo sư hay thậm chí là một đứa trẻ ngoài phố đều có thể trở thành tâm bão và là nơi thể hiện ẩn ức của cộng đồng mạng.

Chúng ta vẫn đau đớn thay bao đứa trẻ lâm vào tình trạng nguy hiểm chỉ vì trào lưu “chống vắc xin” “sữa mẹ là thần dược chữa bách bệnh”, hay nhiều người cổ suý cho phong trào “sinh thuận tự nhiên” . Chỉ cần những hình ảnh càng vĩ đại, kinh điển hay mơ hồ được thêu dệt thì đám đông càng dễ dàng bị kích động.

Và tác giả của những làn sóng này có thể là những người làm truyền thông hay những người có ảnh hưởng tới thông tin. Chỉ một thủ thuật, họ có thể thay đổi cả cục diện thông tin trên xã hội. Phần còn lại là nhiệm vụ của công chúng. Và sau mỗi “làn sóng dư luận” với mức độ tác động nhanh chóng trên mạng xã hội, tôi luôn tự hỏi: Đứng sau tất cả những điều này là ai?

Trong bộ phim tài liệu sản xuất năm 2002, Adam Curtis có đề cập tới hành vi “thao túng đám đông” (crowd manipulation). Đó là việc sử dụng các kỹ thuật có chủ ý dựa trên các nguyên tắc của tâm lý đám đông để thu hút, kiểm soát hoặc ảnh hưởng đến mong muốn của một đám đông để chỉ đạo hành vi đối với một hành động cụ thể. Hành vi này phổ biến trong giới chính trị và kinh doanh và có thể tạo thuận lợi cho sự chấp thuận hoặc không chấp thuận hoặc thờ ơ với một người, một chính sách – hoặc phổ biến nhất là với các sản phẩm thương mại. Nhưng vấn đề đạo đức trong hoạt động “thao túng đám đông” thường vẫn là câu hỏi khó trả lời.

Mạng xã hội bùng nổ, người sử dụng mạng xã hội được tiếp cận thông tin nhanh hơn, gần hơn, nhiều góc cạnh hơn nhưng mặt khác, chúng ta cũng dễ bị dẫn dắt và thao túng. Kết quả không chỉ là ai đó trở nên nổi tiếng với “nhiều like và share”. Đó có thể là sự mất mát về uy tín, tính mạng cá nhân, doanh nghiệp bị xóa sổ, tổ chức bị tổn hại, thậm chí ảnh hưởng tới cả an ninh quốc gia chỉ bởi một cơn lên đồng của đám đông.

Chúng tôi từng viết trong các giáo trình của mình, rằng nếu ai hoang mang và hỏi cần làm gì để trở nên tỉnh táo trên mạng xã hội, thì “hoài nghi tất cả” là câu trả lời. Bởi đằng sau những bức ảnh, hay thông tin đâu đó có thể có bàn tay của ai đó đang cố tình giật dây và tạo dư luận xã hội. Nhưng sự hoài nghi đó cần dựa trên nền tảng hiểu biết và trải nghiệm nhất định, mà trước nhất là sự tỉnh táo với những thông tin tiếp nhận.

Câu nói yêu thích của Karl Marx khi được con gái hỏi về câu châm ngôn ưa thích nhất, ông đã nói: “Hãy biết hoài nghi tất cả”.


BẠN MUỐN TÌM HIỂU CÁC KHOÁ HỌC CỦA TÔI?

➡  Bạn nhấn vào đây xem Lịch khai giảng các khoá học mới.

Theo: VnExpress

Comment ở cuối trang web để bày tỏ ý kiến cá nhân của bạn. Chia sẻ với bạn bè nếu bạn thấy hữu ích!

Thương hiệu quốc gia

Thương hiệu quốc gia

Tôi tới Indonesia hai tháng trước, tìm đối tác phát triển thị trường cho một doanh nghiệp. Ở đó, tôi tiếp xúc với một số đối tác tiềm năng, trong đó có Andrias – ông chủ một công ty phân phối hàng điện dân dụng lớn.

Rồi chúng tôi email qua lại với tính chất thăm dò và tìm hiểu. Công việc không tiến triển nhiều, tôi cảm thấy hơi bối rối. Hơn 20 năm làm kinh doanh, kinh nghiệm nói với tôi rằng, cần phải thả dây dài để bắt cá lớn. Những doanh nhân lớn, có tầm, sẽ không dễ gây cảm tình, thuyết phục để chốt thương vụ trong thời gian ngắn, hoặc chỉ bằng các email.

Ba hôm trước, tôi ngỡ ngàng khi nhận được cuộc điện thoại trực tiếp từ Andrias. Khác hẳn với những cuộc trao đổi nghiêm túc và giữ kẽ trước đó, ông thốt lên đầy phấn khích: “Không thể tin nổi, Việt Nam đã vào vòng tứ kết!”.

Và câu chuyện của chúng tôi cứ tiếp diễn, như những người bạn thân thiết, xoay quanh đội tuyển bóng đá, về huấn luyện viên Park Hang-seo, đến câu chuyện làm ăn cùng cơ hội hợp tác. Với Andrias, đội tuyển không chỉ còn là của riêng Việt Nam mà là “đội tuyển của vùng trũng bóng đá ASEAN đã được lọt vào tứ kết giải châu Á”.

Tôi hẹn với ông sẽ bay qua Indonesia sớm để gặp nhau, bàn tiếp công việc của chúng tôi. Tôi thầm cảm ơn những người đứng sau đội tuyển bóng đá nước nhà. Họ không hề biết một bước đi tích cực trong công việc riêng của tôi lại được mở ra nhờ bóng đá – một điều nghe qua chẳng mấy liên quan.

Tôi tin bất kỳ doanh nhân nào người Việt cũng từng cảm thấy chạnh lòng mỗi khi mang chuông đi đánh xứ người, vì thương hiệu quốc gia của chúng ta còn khiêm tốn. Trong báo cáo gần đây nhất, hãng đánh giá thương hiệu FutureBrand xếp hạng 64 cho Việt Nam trong số 75 quốc gia, chỉ đứng trước Cambodia và một số nước châu Phi. Yếu tố “made by” của Việt Nam được xếp khá thấp.

Trong những cuộc gặp với đối tác 20 năm trước, tôi đã không thể tìm câu trả lời khi họ hỏi đâu là sản phẩm “made by Vietnam” – hàm ý làm ra bởi người Việt – được xuất đi trên thế giới. Rồi khi thông thương giữa chúng ta và nước ngoài bùng nổ, câu hỏi đó vẫn thường xuyên được lặp lại, và không ít đối tác vẫn khó tin hàng Việt Nam có thể cạnh tranh với hàng Trung Quốc, Thái Lan. Thậm chí, tôi đã từng lặng người khi có đối tác ngạc nhiên vì chữ viết của Việt Nam sao lại không giống chữ viết của Thái Lan.

Tôi biết rằng cần lắm, để hình ảnh Việt Nam được cải thiện trong mắt thế giới, để bạn bè và đối tác làm ăn của doanh nghiệp Việt biết và hiểu rõ hơn về đất nước, con người, sản phẩm Việt. Thành công của đội tuyển chúng ta, dù chưa trọn vẹn, nhưng vẫn sẽ là một cú hích mạnh mẽ trong lộ trình đưa hình ảnh Việt Nam đến với phần còn lại của thế giới.

Đại học Oxford có một nghiên cứu trong nhiều năm để khẳng định rằng, thể thao và bóng đá nói riêng là một trong các con đường ngắn nhất, hiệu quả nhất để nâng cao hình ảnh và giá trị cho mỗi quốc gia. Cái tên Croatia, một đất nước nhỏ bé, đã “bùng nổ” sau khi đội tuyển của họ đoạt huy chương bạc World Cup 2018 là một minh chứng.

Gần 1/5 tổng thu nhập quốc dân của Croatia đến từ ngành du lịch, dù ngân sách của họ chỉ dành 9 triệu USD mỗi năm để làm quảng bá. Con số này quá nhỏ khi ta biết rằng, riêng hãng Nike đã chi 195 triệu USD chỉ cho việc tài trợ tại World Cup 2018. Nhờ thành công của đội tuyển quốc gia, đất nước Croatia đã bất ngờ trở thành tâm điểm thu hút sự chú ý của thế giới. Số bài báo viết về đất nước này tăng dần theo trái bóng lăn: 200.000 bài sau trận thắng Nga, 300.000 bài sau trận thằng Anh, và hơn một triệu bài ngay sau trận chung kết. Số bài báo quốc tế viết về Croatia trong suốt kỳ World Cup đã vượt quá tổng số bài báo viết về lịch sử của đất nước này trước đó.

Có tới 3,4 tỷ người đã xem trực tiếp trận chung kết World Cup 2018, và hơn một tỷ người đã chứng kiến hình ảnh gần gũi, thân thiện của bà Tổng thống Kolinda Grabar-Kitarovic đội mưa trong lễ trao giải.

Ngay sau kỳ World Cup, theo thông tin từ Cục du lịch quốc gia Croatia, lượng tìm kiếm trên mạng về Croatia tăng hơn 300%. Khách du lịch đã tăng gần 30% – con số trong mơ đối với ngân sách 9 triệu USD cho quảng bá du lịch mỗi năm của họ.

Sức mạnh của môn bóng đá vừa được lặp lại với chúng ta, dù ở cấp độ khác, bằng màn trình diễn tuyệt vời của đội tuyển Olympic Việt Nam ở Indonesia. Khi dòng người trên các đường phố mừng thành tích lọt vào top 4 của đội bóng thân yêu, cũng là lúc chúng ta nên nói lời cám ơn tới những chàng trai vàng Olympic Việt Nam, về những nỗ lực trong sáng qua từng trận đấu vì màu cờ, sắc áo. Chúng ta cám ơn huấn luyện viên Park Hang-seo về sự truyền cảm tuyệt vời của ông về lòng tin, về ý chí quyết tâm sắt đá tới đội tuyển và sự tôn trọng người hâm mộ; cám ơn những người đã ươm mầm tài năng bóng đá trẻ, kiên định theo đuổi mơ ước về một đội tuyển tử tế hơn cho dân tộc Việt. Và để tôi được dịp chia sẻ về thương hiệu quốc gia trong chuyện làm ăn của giới doanh nhân.

Niềm vui bóng đá có thể bùng nổ trong vài giờ, vài ngày, nhưng niềm vui với “made-in” và “made- by” Việt Nam thì đã khác.

Hình ảnh các chàng trai vàng của chúng ta: dẻo dai, đầy cảm hứng sẽ là một “made by Vietnam” để giúp tôi mỉm cười tự tin khi gặp lại anh bạn Andrias tới đây.

Ngô Trọng Thanh

Theo: VnExpress


BẠN MUỐN TÌM HIỂU CÁC KHOÁ HỌC CỦA TÔI?

➡  Bạn nhấn vào đây xem Lịch khai giảng các khoá học mới.
Comment ở cuối trang web để bày tỏ ý kiến cá nhân của bạn. Chia sẻ với bạn bè nếu bạn thấy hữu ích!

Lễ khai giảng cuối cùng

Lễ khai giảng cuối cùng

Trở về sau hơn 2 tháng hè cạo mủ cao su thuê bên Lào, hôm nay Bích đến trường dự lễ khai giảng cuối cùng trong đời.

Bích ước mơ làm cô giáo. Nhưng sau năm học này, Bích phải nhường suất đi học cho em trai. Mùa màng thất bát, cây hồ tiêu ở Chư Pưh quê em mấy năm liền cứ qua mùa mưa lại vàng lá chết khô. Món nợ ngân hàng cùng tín dụng đen của gia đình đã lên đến hơn 500 triệu đồng. Gia đình hoàn toàn mất khả năng trả nợ, dắt díu nhau bỏ xứ sang Lào làm thuê ở nông trường cao su.

Bầu trời mùa mưa Tây Nguyên xám xịt, hai bên đường là những cánh đồng xanh mướt bát ngát. Nhưng nhìn kỹ, màu xanh ấy không phải từ cây trái, hoa màu. Đó là cỏ voi, cỏ dại mọc trên ruộng đồng bị bỏ hoang không người canh tác.

Đi thêm một đoạn, những cột tiêu khô rốc xuất hiện, đứng chỏng chơ cùng cỏ hoang trên nền đất đỏ. “Nơi đó đã từng là những hàng tiêu xanh ngút ngàn. Bao la là tiêu. Nhìn đâu cũng thấy tiêu”, Bích chỉ cho tôi.

Năm ngoái, Bích tưởng phải nghỉ từ học kỳ một. Nhưng nhờ đi làm rẫy, cắt cỏ thuê mà cô bé trụ được đến hết năm. Lúc ấy, nó còn lạc quan nghĩ ráng học hết cấp ba, rồi học lên làm cô giáo hoặc học gì kiếm cái nghề cũng được, miễn không quay lại cả đời lầm lũi trong rẫy mà vẫn ngập trong nợ nần.

Sau lễ khai giảng cuối cùng hôm nay, Bích sẽ đối mặt với một câu hỏi: tấm bằng trung học phổ thông có ý nghĩa gì với cuộc đời một đứa trẻ nông thôn như em?

Đó không chỉ là câu hỏi dành cho Bích. Mỗi năm, có hàng trăm nghìn học sinh nông thôn tốt nghiệp trung học nhưng không có điều kiện tiếp tục “kiếm tấm bằng” như bạn cùng lứa. Đi làm công nhân khu công nghiệp, người ta chỉ cần bằng cấp 2. Một đứa trẻ nông thôn ráng cày thuê cuốc mướn, chịu cơ cực để đi học hết phổ thông, rất nhanh, sẽ đối mặt với câu hỏi: học để làm gì?

Bích bảo, em sẽ quay lại Lào làm thuê cùng bố mẹ, hoặc có thể sẽ đi Bình Dương, Sài Gòn làm công nhân may hay giúp việc nhà như mấy đứa bạn cùng lứa. Những dự định hết sức mơ hồ, kể xong Bích lại ngập ngừng nói “định thế thôi chứ em cũng không biết như thế nào”.

Câu hỏi ấy, Chính phủ từng cố trả lời. Mỗi năm, Chính phủ Việt Nam chi hơn 2.000 tỷ đồng để đào tạo việc làm cho người bước vào độ tuổi lao động ở nông thôn. Tổng giá trị của “Đề án đào tạo nghề cho lao động nông thôn” lên tới hơn một tỷ USD.

Nhưng thực trạng học nghề và dạy nghề ở nông thôn Việt Nam hay trong toàn quốc nói chung, không phải là bức tranh hứa hẹn. Theo đánh giá của tổ chức Oxfam về đề án, đa số lao động kiếm được việc làm là những nông dân theo học nghề nông. Học xong thì tất nhiên họ vẫn sẽ làm nông. Nếu học nghề khác, tỷ lệ tìm được việc làm ở nông thôn rất thấp. Và dù chọn ngành nào thì tỷ lệ học nghề rồi thoát nghèo chiếm con số cực nhỏ, nhiều địa phương không đạt được 1%. Gần một nửa số người tham gia học nghề được Oxfam phỏng vấn nói họ không nhận thấy có năng suất, thu nhập cao hơn do học nghề.

Thật khó để một đứa trẻ như Bích tìm được việc làm ở giữa vùng đất đỏ khi theo học một ngành phi nông nghiệp như tin học hay đan lát, mây tre,… với hỗ trợ của Chính phủ. “Học nghề” chưa bao giờ là một khái niệm an toàn trong tâm thức người dân, để Bích phải nghiến răng làm thuê cuốc mướn theo đuổi thêm mấy năm nữa.

Với rất nhiều bạn cùng lứa trên cả nước, câu trả lời tưởng như rất hiển nhiên: học hết phổ thông thì thi cao đẳng, đại học. Nhưng những câu trả lời dành cho đám trẻ như Bích vẫn chỉ quanh quẩn: đi làm công nhân, giúp việc, quay trở lại tiếp tục làm nông nghiệp,… Những lựa chọn không giúp thoát nghèo. Câu khẩu hiệu “Học để xóa đói, giảm nghèo” được trưng ở khắp các vùng khó khăn cả nước, trở nên rất đáng ngờ.

Học hết cấp 3 để làm gì? Học hết cấp 3 và không có khả năng học tiếp thì làm gì? Tấm bằng trung học phổ thông có thực sự có giá trị gì ở Việt Nam hay không? Những câu hỏi ấy quá khó với Bích. Với hiện trạng đào tạo nghề ở Việt Nam, phần lớn sẽ buộc phải trả lời theo quán tính: bằng phổ thông là để… học đại học. Còn nếu không trả lời được tiếp, thì chấm hết.

Sớm nay, Bích khoác một chiếc áo ngoài áo dài cho đỡ lạnh. Đến trường, em sẽ cởi nó ra, nếu không muốn bị sao đỏ ghi sổ vì không mặc đồng phục. Áo khoác đồng phục trường đã sờn rách tả tơi, nằm lại ở nông trường cao su bên Lào.

Bảo Uyên

Theo: VnExpresst


BẠN MUỐN TÌM HIỂU CÁC KHOÁ HỌC CỦA TÔI?

➡  Bạn nhấn vào đây xem Lịch khai giảng các khoá học mới.
Comment ở cuối trang web để bày tỏ ý kiến cá nhân của bạn. Chia sẻ với bạn bè nếu bạn thấy hữu ích!