Quản lý tài chính cá nhân thông minh, hiệu quả

Quản lý tài chính cá nhân thông minh, hiệu quả

Bạn đã từng gặp khó khăn trong việc quản lý tiền bạc và cân đối chi tiêu? Đã bao giờ bạn cảm thấy việc cố gắng tiết kiệm tiền trở thành áp lực cho cuộc sống hàng ngày của bạn?

Để quản lý tiền bạc thành công và hướng tới sự tự do tài chính, việc đầu tiên cần làm là lên kế hoạch sử dụng tiền bạc một cách hợp lý. Phạm Tiến Hưng nên áp dụng quy tắc 6 chiếc lọ, số tiền của mỗi người sẽ được chia thành 6 quỹ tài chính (hay gọi là chiếc lọ) như sau:

Xem thêm: Nghệ Thuật Quản Lý Tài Chính Cá Nhân

Lọ số 1: Chi tiêu cần thiết – NEC (55% thu nhập)

Quỹ Chi tiêu cần thiết (NEC) giúp bạn đảm bảo nhu cầu thiết yếu, sinh hoạt hàng ngày của cuộc sống. Quỹ NEC này cũng sử dụng cho các mục đích ăn uống, sinh hoạt, chi trả hóa đơn, vui chơi, giải trí và mua sắm cần thiết. Đây là lọ chiếm phần trăm thu nhập của bạn cao nhất.

Nếu bạn đang sử dụng quá 80% thu nhập cho các chi tiêu cần thiết, bạn cần tăng cường tổng thu nhập hoặc thay đổi lối sống, cắt giảm chi tiêu.

Lọ số 2: Tiết kiệm dài hạn – LTSS (10% thu nhập)

Bạn sử dụng khoản tiết kiệm dài hạn (LTSS) này cho những mục tiêu dài hạn, lớn hạn như mua xe, mua nhà, sinh em bé, thực hiện ước mơ… Có quỹ LTS sẽ giúp bạn thấy được mục đích mình nhắm tới, và có động lực tiết kiệm dần dần cho việc đó.

Điều quan trọng là bạn cần thực hiện tiết kiệm ngay khi nhận được thu nhập, qua đó sẽ tránh tiêu vào số tiền này.


Lọ số 3: Quỹ giáo dục – EDU (10% thu nhập)

Bạn cần trích 10% thu nhập cho việc học thêm, trau dồi kiến thức của bạn thân. Bạn có thể dùng quỹ giáo dục (EDU) này để mua sách, tham gia các khóa học, đào tạo, các buổi gặp gỡ chia sẻ từ những người thành công.

Đầu tư vào giáo dục cũng chính là đầu tư vào bản thân. Tác dụng của tài khoản này là giúp bạn không ngừng phát triển năng lực bản thân, từ đó có thể tạo ra nhiều thu nhập hơn.

Lọ số 4: Hưởng thụ – PLAY (10% thu nhập)

Đây là khoản tiền bạn dành cho việc hưởng thụ, mua sắm xa xỉ, chăm lo cho bản thân, làm những việc mới mẻ, tăng cường trải nghiệm… Quỹ Hưởng thụ (PLAY) giúp bạn có động lực để làm việc tốt hơn.

Quỹ PLAY cần được tiêu dùng liên tục. Nếu bạn không sử dụng hết quỹ PLAY, có thể bạn đang mất cân bằng cuộc sống và không dành đủ sự chăm sóc cho bản thân.


Lọ số 5: Quỹ tự do tài chính – FFA (10% thu nhập)

Tự do tài chính (FFA) là khi bạn có một cuộc sống như mong muốn mà không cần làm việc hay phụ thuộc tài chính vào người khác. FFA là khoản bạn sử dụng để tham gia các hoạt động tạo ra thu nhập thụ động như gửi tiết kiệm, đầu tư, góp vốn kinh doanh. Bằng cách này, bạn đã tạo ra “con ngỗng” đẻ trứng vàng để sử dụng khi không còn làm việc.

Xin lưu ý: đừng bao giờ được tiêu tiền trong quỹ này.

Lọ số 6: Quỹ từ thiện – GIVE (5% thu nhập)

Đây là khoản tiền bạn sử dụng để làm từ thiện, giúp đỡ cộng đồng, người thân, bạn bè. Nếu bạn có nhiều thứ phải chi trả hơn, hãy giảm tỷ lệ này xuống, nhưng luôn trích một khoản để giúp đỡ người khác.

 Nguyên tắc vàng cần áp dụng.

1. Vấn đề cho tiền vào các lọ này cần được thực hiện HÀNG NGÀY. Nếu bạn làm hàng ngày, nhưng số tiền chỉ tăng vào mỗi cuối tháng tức là bạn đang chỉ làm công ăn lương. Hãy tìm kiếm thêm các nguồn thu nhập thụ động khác để bổ sung nguồn thu của mình mỗi ngày.

2. Quỹ hưởng thụ PLAY cần được tiêu dùng liên tục, nó phải hết vào mỗi cuối tháng. Nếu nó thừa tiền, bạn cần phải cân bằng lại cuộc sống của mình bằng cách chăm sóc bản thân mình, nếu nó thiếu, bạn cần tập trung cho việc kiếm tiền của mình. Hãy nhớ việc hưởng thụ phải thật sự chất lượng và nó làm cho bạn cảm thấy hạnh phúc.

3. Quỹ tự do tài chính FFA, bạn không bao giờ được tiêu tiền trong quỹ này. Chỉ dùng nó để đầu tư, tạo ra thu nhập thụ động.

Với những chia sẻ về kỹ năng quản lý tài chính cá nhân trên đây, hy vọng Phạm Tiến Hưng  có thể quản lý tài chính cá nhân thông minh và hiệu quả, cải thiện tình hình tài chính hiện tại của mình. Hãy làm chủ cuộc sống của chính mình bằng cách bắt tay và làm quen với việc quản lý tài chính các nhân ngay hôm nay!


Viết bình luận để bày tỏ ý kiến cá nhân của bạn. Chia sẻ với bạn bè nếu bạn thấy bài viết hữu ích!

Năm mới, chẳng mong cầu cao sang, chỉ mong thắng năm cũ: Giữ tâm thái tốt hơn, đọc sách nhiều hơn, yêu thương người thân hơn…

Năm mới, chẳng mong cầu cao sang, chỉ mong thắng năm cũ: Giữ tâm thái tốt hơn, đọc sách nhiều hơn, yêu thương người thân hơn…

Chúng ta đã bước sang năm 2020, năm Canh Tý. Năm mới bạn có mong ước gì không? Còn tôi, tôi mong những điều thật giản dị…

1. Khỏe mạnh hơn

Ngày bé thường nghe ông bà nói “sức khỏe là vàng” , lúc đó không hiểu gì, cảm thấy khỏe mạnh không phải rất bình thường sao, sao lại coi trọng thế? Sau này, khi đã trưởng thành, dần dần phát hiện ra cơ thể không còn được như thời trai tráng, mới nhận ra ông bà nói quả không sai.

Đối với mỗi người chúng ta, cơ thể sức khỏe cũng không khác gì nền móng của một ngôi nhà, chỉ cần một phần nào đó có vấn đề, ngôi nhà sẽ lung lay không chắc chắn. Bạn bị chật khớp chân, ít nhất một tuần ngồi im một chỗ; bạn bị đau dạ dày vậy thì rất nhiều món ngon mĩ vị bạn chỉ có thể nhìn không thể ăn, bạn bị sưng lợi, nhiệt miệng, vậy thì đến nói chuyện cũng là một chuyện khó khăn.

Thế nên sức khỏe là vàng, người không ốm đau bệnh tật là người có phúc. Nếu không có sức khỏe thì đừng nói đến hạnh phúc, đừng nói đến an cư lập nghiệp. Năm mới, hãy sống khỏe mạnh hơn, không chỉ là mong ước, mà hãy biến nó thành sự thật.

Bớt nóng giận lại, bớt nghịch điện thoại lại, bớt ăn thực phẩm không tốt lại; tập thể dục nhiều hơn, ăn uống dinh dưỡng hơn, đến gần với thiên nhiên hơn. Một cơ thể khỏe mạnh chính là món quà tốt nhất mà chúng ta tặng cho chính bản thân mình.

2. Giữ tâm thái tốt hơn, thoải mái hơn

Con người sống là để trải nghiệm thế giới tươi đẹp. Một ngày không vui, không phải là lãng phí mất một ngày trong cuộc đời hay sao? Thời gian quý giá, không nên lãng phí, nhất là lãng phí vào người và chuyện không đáng.

Cho nên, lạc quan lên, bao dung hơn, đừng tranh đấu với những người không liên quan, rảnh rỗi hãy làm những điều mình thích, những điều giúp mình vui vẻ. Hát, nghe nhạc, xem phim, xem hài tốt hơn nhiều so với lãng phí tâm tình vào những thứ khiến bản thân không vui. Mỗi ngày thức giấc hãy tự nhủ: “Mình rất tuyệt vời, mình rất quý giá.”

Cuộc đời chúng ta, nói dài không dài, nói ngắn không ngắn, hãy học cách mỉm cười mỗi ngày.

3. Đọc sách nhiều hơn

Càng ngày càng cảm thấy, đọc ít sách rất thiệt thòi. Trước đây luôn lập ra kế hoạch đọc bao nhiêu quyển sách nhưng cuối cùng hành động không theo kịp lời nói. Có lẽ trong tiềm thức luôn tự phủ nhận bản thân, đã tuổi này rồi, đọc sách cũng không có ích gì.

Hai năm nay, tôi có đọc một vài quyển sách, và phát hiện ra bản thân đã tiến bộ rất nhiều. Trong lúc đọc sách, có những khi tôi muốn từ bỏ, nhưng vẫn cố kiên trì, rồi khi đọc đến một đoạn nào đó, chợt phát hiện thật may mắn vì đã tiếp tục đọc, lúc đó tôi rất vui mừng, cảm giác hạnh phúc ngập tràn.

Dù cho bao nhiêu tuổi thì con người luôn cần tiến bộ, và cách tiến bộ nhanh nhất là đọc sách và suy ngẫm. Đọc sách có thể mở rộng sự hiểu biết, trí tuệ của chúng ta, giúp cuộc sống chúng ta thuận lợi hơn.


4. Kiếm nhiều tiền hơn

Trong tay có tiền bao giờ cũng yên tâm hơn, tự tin hơn. Không cần có quá nhiều tiền, quá giàu có, chỉ cần bạn đừng bị tiền chi phối.

Tất nhiên kiếm tiền không phải nói muốn kiếm là kiếm được, mà phải dựa vào thực lực bản thân, phải chăm chỉ nỗ lực làm việc, làm tốt nhiệm vụ được giao, không bỏ cuộc khi gặp khó khăn, kiên trì đến cùng.

Có lẽ trong quá trình đó bạn sẽ phải rơi rất nhiều nước mắt, đổ rất nhiều mồ hôi, nhưng hãy cắn chặt răng, ngẩng đầu chiến đấu. Cuộc đời mà, không thể lúc nào cũng thuận lợi, nhưng vì người thân, có khổ cũng đáng.

Hãy nhớ rằng khổ tận cam lai, không trải qua mưa bão, làm sao thấy được cầu vồng.

5. Yêu thương người thân hơn

Cuộc sống như thế nào mới gọi là cuộc sống hạnh phúc? Ban ngày có việc để làm, tối có nhà để về, nói chuyện có người nghe, ăn cơm có người bên cạnh. Cuộc sống bình yên, tâm bình thản, không mong gì hơn.

Rất nhiều lúc, chúng ta cố gắng đuổi theo những thứ hư vô, không hiện thực, không có ý nghĩa. Lòng hư vinh, ý kiến của người khác, những mối quan hệ không dùng đến,… đều không bằng ngồi nói chuyện người thân, ăn bữa cơm mẹ nấu.

Dù bên ngoài mưa gió ra sao thì trong nhà vẫn luôn có một ngọn đèn ấm áp đang chờ đợi, cũng là một loại thành công. Cho nên dù có cố gắng làm việc thì cũng hay dành thời gian cho gia đình, cùng người thân ăn bữa cơm quây quần, nói chuyện nhiều hơn với con trẻ, tâm sự nhiều hơn với bố mẹ, vợ con. Cùng với người bạn yêu, người bạn thương trải qua hàng ngày mới gọi là sống.

Năm mới đến rồi, không mong gì hơn, chỉ mong năm mới thắng năm cũ, mong chúng ta càng ngày càng hạnh phúc, càng ngày càng yêu cuộc sống.

Sandy


Phạm Tiến Hưng - CEO DG Training, đã hướng dẫn trực tiếp cho hơn 10.000 học viên, và hàng nghìn học viên Online trong các khoá học về  Thiết kế Website thông minh, Marketing Automation, Photoshop thần thánh... 

Bạn có thể kết nối với tôi qua Facebook, Youtube, Linkedin, Instagram

Xem lịch khai giảng các khoá học mới của tôi tại đây
Viết bình luận để bày tỏ ý kiến cá nhân của bạn. Chia sẻ với bạn bè nếu bạn thấy bài viết hữu ích!

Đọc 2 bức thư của một tử tù và một CEO gửi mẹ để thấy: Dạy con đôi khi sai 1 ly, đi 1 dặm

Đọc 2 bức thư của một tử tù và một CEO gửi mẹ để thấy: Dạy con đôi khi sai 1 ly, đi 1 dặm

Các bậc làm cha, làm mẹ nên một lần trong đời đọc 2 bức thư này cụ thể hơn là giữa hai cuộc đời sẽ khiến con người ta phải suy ngẫm lại cách giáo dục lớp trẻ để “không sai một ly là đi một dặm”.

Bức thư của một tử tù

Mẹ à,

Ngày mai con của mẹ phải ra pháp trường rồi. Con cũng không biết tại sao con lại phải đi đến bước đường cùng như thế. Nhưng hiện tại con cũng chẳng cảm thấy đau đớn hay sợ sệt, con chỉ muốn gặp mẹ và những kí ức trước đây chợt ùa về trong tâm trí con…

Năm con 3 tuổi, con chạy rất nhanh, có lần vấp phải hòn đá và té ngã. Mẹ đã chạy đến, đỡ con dậy, dỗ dành con và không quên mắng hòn đá: “Mẹ đánh chừa hòn đá nhé, hòn đá hư quá lại làm anh ngã xước cả đầu gối”.

Con không dám khóc, nhưng nghe xong câu nói của mẹ, con đã sà vào lòng mẹ và khóc một lúc lâu. Mẹ đã cho con biết rằng, lí do con ngã là do hòn đá, nhưng con lại không hiểu rằng, mẹ chỉ muốn dỗ dành cho con không khóc nữa.

Năm con 4 tuổi, có lần vì con muốn xem tivi nên không muốn ăn cơm. Thấy thế, mẹ đã nhẹ nhàng mang bát cơm ngồi cạnh con và đút cho con ăn.

Mẹ đã cho con biết cách tận hưởng cuộc sống, nhưng con lại không hiểu rằng, mẹ sợ con làm vãi cơm làm bẩn quần áo, rồi mẹ lại phải đi giặt.

Năm con 6 tuổi, mẹ đưa con đến cửa hàng đồ chơi nhân dịp Tết thiếu nhi, mẹ đã dặn là con chỉ được mua một món quà. Nhưng khi con mua được xe điều khiển từ xa thì con lại muốn mua thêm máy bay. Khi mẹ lắc đầu không đồng ý, con đã nằm vật xuống sàn ăn vạ đến khi mẹ chịu mua cho con mới thôi.

Mẹ đã cho con biết dùng chiêu này là con có thể đòi được đồ chơi mình yêu thích, nhưng con không hiểu rằng mẹ không muốn bị muối mặt trước chỗ đông người và làm mất thì giờ của những người khác.

Năm con 8 tuổi, con muốn tự mình giặt tất, mẹ sợ con giặt không sạch, con muốn rửa bát, mẹ sợ con làm vỡ bát, con muốn tự xới cơm, mẹ sợ con bị bỏng. Mẹ đã cho con thấy, trong cuộc sống có rất nhiều khó khăn và nguy hiểm mà con không thể tự mình đối diện.

Nhưng con đã không hiểu được rằng mẹ chỉ không muốn mất công thu dọn những hậu quả mà con có thể sơ ý gây ra.

Năm con 10 tuổi, mẹ đã đăng kí cho mấy lớp phụ đạo văn hóa và học năng khiếu. Khi con cảm thấy mệt đến mức không chịu nổi, mẹ đã nỏi: “Nếu con không chịu được khổ thì làm sao nên người được”.

Mẹ đã cho con thấy học tập là việc rất cực khổ, nhưng con không hiểu rằng mẹ chỉ muốn con thành đạt để có ngày được mở mày mở mặt trước mọi người.

Năm con 13 tuổi, do sơ ý, con đã đá bóng và làm vỡ cửa sổ nhà người khác. Mẹ đã dùng tiền để bồi thường và dắt con đi xin lỗi họ.

Mẹ đã cho con biết rằng, khi gây ra chuyện chỉ cần nói “xin lỗi” là xong nhưng con đã không hiểu được người ta đã bắt nhà mình bồi thường quá nhiều khiến mẹ ấm ức, khó chịu.

Năm con 15 tuổi, con đòi học đàn piano, mẹ đã vay tiền để mua cho con một chiếc. Nhưng chỉ sau một tháng, con đã chẳng còn đụng đến nó nữa.

Mẹ đã cho con thấy, hóa ra không có tiền vẫn có thể sở hữu đồ mình thích, nhưng con lại không hiểu rằng mẹ đã phải nai lưng ra làm để trả được hết nợ.

Năm con 19 tuổi, đến giai đoạn chọn trường, mẹ nói rằng làm luật sư không những có nhiều tiền lại còn có địa vị trong xã hội và nhất định con phải họ ngành luật.

Mẹ đã cho con thấy rằng, chỉ cần con đi theo con đường mẹ vẽ ra là được, nhưng con không hiểu được mẹ chỉ muốn thông qua con để thực hiện ước mơ dang dở thuở thiếu thời.

Năm con 20 tuổi, con muốn thay điện thoại mới với lí do muốn gọi điện cho mẹ thường xuyên hơn. Mẹ đã không cân nhắc nhiều và chuyển ngay cho con 10 triệu đồng. Nhưng con chỉ dùng điện thoại để gọi điện cho bạn gái, khi nào nhớ ra con mới gọi cho mẹ.

Mẹ đã cho con thấy rằng mẹ là một ngân hàng miễn phí có thể chuyển tiền cho con bất cứ lúc nào, nhưng con đã không biết rằng mẹ đã nhiều lần chờ đợi cuộc gọi của con trong ngày sinh nhật mẹ.

Năm con 24 tuổi, sau khi tốt nghiệp đại học, mẹ đã dùng tiền để con được vào làm tại một cơ quan nhà nước.

Mẹ đã cho con tất, 4 năm đại học chơi bời, ra trường vẫn có việc làm ổn định, nhưng con đã không biết rằng vì con mà mẹ phải vất vả chạy vạy, đi cầu cạnh biết bao người.

Năm con 27 tuổi, con yêu nhiều cô mà chưa có mối quan hệ nào được lâu dài, các cô gái đều nói con là người không có trách nhiệm, không trưởng thành. Mẹ nói với con rằng do duyên chưa tới, do con chưa gặp được người phù hợp mà thôi.

Mẹ đã cho con thấy rằng những cô gái không lấy được con là do họ kém phúc phận nhưng con lại không hiểu được vì con, mẹ đã phải đi nhiều nơi để tìm cho con người ưng ý.

Năm con 32 tuổi, do đánh bạc thua và nợ nhiều tiền, tuy tức giận đến mức sinh bệnh nhưng mẹ vẫn cố gắng trả hết nợ cho con.

Mẹ đã cho con thấy, dù con làm gì nên tội thì mẹ vẫn gánh giúp con nhưng con lại không biết được rằng vì con mà mẹ đã tiêu hết số tiền mẹ dành dụm tuổi già.

Năm con 35 tuổi, khi con biết mẹ chẳng gánh được giúp con nữa, con đã làm liều, cướp của giết người. Khi nghe họ tuyên án tử hình, mẹ đã khóc và trách ông trời không công bằng, vất vả cả đời vì con mà cuối cùng lại ra nông nỗi này.

Cuối cùng con đã biết, vì mẹ yêu con nên hết lần này đến lần khác cướp đoạt đi cơ hội trưởng thành của con, bóp nghẹt khả năng sinh tồn của con, lấy đi trách nhiệm đối với cuộc đời của chính con.

Mẹ đã dùng phương pháp sai lầm và vất vả cả đời vì con cái, để đổi lấy sự đau khổ cho cả 2 thế hệ. Hóa ra giáo dục con cái không có cơ hội để lặp lại lần thứ 2. Mẹ hãy bảo trọng!

Ngày mai con phải đi rồi. Hy vọng ở một thế giới khác, con có thể học được cách có trách nhiệm với chính mình, tự mình tìm được hạnh phúc cho chính mình…

Bức thư của một CEO

Mẹ à,

Ngày mai con của mẹ sẽ bắt tay vào một dự án mới. Để có được thành công như ngày hôm nay, tất cả là nhờ công dạy dỗ của mẹ. Ngày bé, con hay trách mẹ sao không đối xử dịu dàng với con như mẹ của những bạn khác, nhưng đến giờ con đã hiểu thấu suốt những gì mẹ dạy con.

Năm con 3 tuổi, con chạy rất nhanh, có lần vấp phải hòn đá và té ngã. Mẹ đã không đỡ con dậy vì mẹ muốn con tự đứng dậy và muốn con những lần sau phải cẩn thận hơn.

Mẹ đã dạy con phải biết chịu trách nhiệm với những hành động của mình.

Năm con 4 tuổi, vì mải xem tivi nên con không muốn ăn. Mẹ bảo không ăn thì nhịn đói nhé, ai ngờ mẹ cho con nhịn đói thật, lúc con vào bếp thì chẳng tìm được thứ gì ăn cả.

Mẹ đã dạy cho con biết, phải tự chịu trách nhiệm với sự bướng bỉnh của mình.

Năm con 6 tuổi, mẹ đưa con đến cửa hàng đồ chơi nhân dịp Tết thiếu nhi, mẹ đã dặn là con chỉ được mua một món quà. Nhưng khi con mua được xe điều khiển từ xa thì con lại muốn mua thêm máy bay. Khi mẹ lắc đầu không đồng ý, con đã nằm vật xuống sàn ăn vạ, mẹ đã quay lưng bước ra khỏi cửa hàng. Con sợ mẹ đi mất nên vội đứng dậy lau nước mắt chạy theo mẹ về nhà.

Mẹ đã dạy cho con biết phải tự chịu trách nhiệm trước sự lựa chọn của bản thân.

Năm con 8 tuổi, con muốn tự mình giặt tất, mẹ đã dạy con cách giặt tất sao cho sạch, con muốn rửa bát, mẹ dạy con cầm bát đĩa khi trơn sao cho khỏi trượt tay rơi xuống đất, con muốn tự xới cơm, mẹ dạy con cách cầm muôi cơm xới sao không bị bỏng.

Mẹ đã dạy cho con biết phải có trách nhiệm với cuộc sống của mình.

Năm con được 10 tuổi, mẹ thấy các buổi học thêm của con kín mít, mẹ nói rằng : “Đến lớp hãy cố gắng học, khi nghỉ hãy chơi cho thỏa thích, nếu còn thời gian thì đọc thêm sách vở, thì con sẽ không sợ thua kém ai cả“.

Mẹ đã dạy cho con biết phải tự chịu trách nhiệm trước sở thích của mình.

Năm con 13 tuổi, do sơ ý, con đã đá bóng và làm vỡ cửa sổ nhà người khác. Mẹ đã đưa con đến cửa hàng để mua kính, sơn và đinh, sau đó mẹ đã bảo con giúp mẹ cùng lắp lại cửa kính cho họ. Sau đó còn trừ tiền tiêu vặt của con vào tháng sau.

Mẹ đã dạy cho con biết phải tự chịu trách nhiệm trước những sai lầm của bản thân.

Năm con 15 tuổi, con đòi học đàn piano, nhưng mẹ lại mua cho con kèn acmonica. Mẹ bảo: “Thổi được kèn ác-mô-ni-ca đi đã rồi hãy nói đến chuyện mua đàn piano”. Con đã thổi kèn ác-mô-ni-ca cho đến bây giờ, còn nguyện vọng muốn chơi đàn piano, con đã quên từ lúc nào không biết.

Mẹ đã dạy cho con biết phải kiên trì và có trách nhiệm với chính kiến của mình.

Năm con 19 tuổi, con chuẩn bị thi vào đại học, mẹ đã giúp cùng con phân tích con yêu thích gì, con có khả năng làm gì, và để cho con tự quyết định chuyên ngành mà mình muốn theo đuổi.

Mẹ đã dạy cho con biết phải tự chịu trách nhiệm cho tương lai của bản thân.

Năm con 20 tuổi, con muốn thay điện thoại mới, mẹ nói rằng điện thoại cũ chưa hỏng thì không được đổi. Nếu như con nhất định muốn đổi thì tự kiếm tiền mà tự mua.

Nhờ đi dạy thêm mà con kiếm đủ tiền để mua điện thoại mới, thực ra con cảm thấy vui sướng vì đạt được một điều gì đó bằng chính bản thân mình có giá trị hơn hẳn một chiếc điện thoại mới.

Năm con 24 tuổi, sau khi con tốt nghiệp đại học con đã muốn tự gây dựng sự nghiệp. Mẹ đã khuyên con không nên nóng vội, mà hãy bắt đầu làm những việc mà con yêu thích, khi có kinh nghiệm rồi hãy tính.

Hai năm sau, con quyết định mở công ty, mẹ nói, nếu như con có thể chấp nhận một kết quả tồi tệ nhất, thì hãy mạnh dạn và đặt tâm vào mà làm.

Mẹ đã cho con vay 300 triệu đồng, và yêu cầu con 4 năm sau phải trả. Con đã vỗ ngực và nói, con không những trả tiền cho mẹ, mà còn tặng mẹ một căn hộ nữa. Mẹ đã dạy con biết có trách nhiệm với sự nghiệp của chính mình.

Năm con 27 tuổi, con đã đưa một cô gái thông minh và xinh đẹp về nhà, đó là lần đầu tiên mẹ khen ngợi con trước mặt cô ấy.

Mẹ còn nói, chuyện vợ chồng là tự con quyết định, chỉ cần chúng con thành tâm thành ý thì mẹ đã rất hạnh phúc rồi. Mẹ đã dạy cho con biết phải tự có trách nhiệm với hạnh phúc của bản thân.

Năm con 32 tuổi, con đã đưa chìa khóa của một căn hộ mà con mua để tặng mẹ, khi cầm chìa khóa mẹ lập tức quay lưng ra sau. Nhìn thấy đôi vai mẹ khẽ rung rung, con biết rằng mắt mẹ đang nhòa đi vì hạnh phúc.

Mẹ đã dạy cho còn biết phải có trách nhiệm với lời hứa của mình.

Năm con 35 tuổi, công ty của con không ngừng mở rộng, các dự án đến với chúng con nườm nượp. Con vẫn thường dạy cho con của con biết phải có trách nhiệm với bản thân mình, giống như mẹ đã từng dạy con khi xưa.

Con hy vọng rằng chúng sẽ làm được những điều còn to lớn hơn nữa.

Con yêu mẹ. Con cám ơn mẹ!

Mỗi đứa trẻ như một mầm cây nhỏ, sự vun trồng, chăm bón, tỉa tót cành cây mỗi ngày sẽ tạo nên thành quả khác biệt trong tương lai. Trên hành trình làm cha, làm mẹ của mình, có lẽ mỗi phụ huynh đều nên tâm niệm một điều:

Hãy tin tưởng và trao cho con cơ hội được vấp ngã, được thất bại, được trải qua đớn đau và tiếc nuối… để học cách trưởng thành, học cách vượt qua nỗi sợ hãi để đi tới thành công.

Theo: giadinhmoi.vn



Phạm Tiến Hưng - CEO DG Training, đã hướng dẫn trực tiếp cho hơn 10.000 học viên, và hàng nghìn học viên Online trong các khoá học về  Thiết kế Website thông minh, Marketing Automation, Photoshop thần thánh... 

Bạn có thể kết nối với tôi qua Facebook, Youtube, Linkedin, Instagram

Xem lịch khai giảng các khoá học mới của tôi tại đây
Viết bình luận để bày tỏ ý kiến cá nhân của bạn. Chia sẻ với bạn bè nếu bạn thấy bài viết hữu ích!

Nghệ thuật thuyết phục không làm người nghe khó chịu

Nghệ thuật thuyết phục không làm người nghe khó chịu

Trong công việc, đôi khi hoặc thường xuyên bạn sẽ cần phải thuyết phục người khác vì một điều gì đó, chẳng hạn như để bán một sản phẩm, để được tăng lương hoặc thậm chí là cố gắng để giành được phần thắng trong cuộc tranh luận. Bất kể là về vấn đề gì, nếu bạn càng hối thúc thì mọi người sẽ có xu hướng phòng thủ, trở nên khó chịu và mục tiêu của bạn sẽ không được thực hiện.

Thuyết phục là một nghệ thuật. Đó là sự cho đi và nhận lại, cho phép người nghe đưa ra quyết định theo tốc độ của riêng họ với sự bình tĩnh. Có một số kỹ thuật thuyết phục hiệu quả nhưng không gây khó chịu cho người nghe mà bạn có thể áp dụng nếu muốn trở thành một người giỏi kỹ năng này.

Cho họ thấy những gì họ muốn và cần

Thông thường, mọi người sẽ cố gắng bảo vệ quan điểm của họ và có xu hướng khiến bản thân bỏ qua những điều bạn muốn nói. Hãy phá vỡ rào cản này bằng cách sử dụng hình ảnh. Nghiên cứu cho thấy rằng những người minh họa cho lập luận của họ bằng các phương tiện trực quan đạt được hiệu quả cao hơn 43% trong việc thuyết phục người khác so với những người không sử dụng. Biểu đồ, đồ thị hoặc bản phác thảo có thể khiến người nghe nhìn thấy mọi thứ một cách rõ ràng, thậm chí có cách nhìn mới mẻ hơn.

Trong những trường hợp không có các công cụ này, hãy kể một câu chuyện để mọi người có thể hình dung. Cần chắc chắn câu chuyện của bạn thật ngắn gọn – đây là điều cần thiết để bạn có thể giải thích quan điểm của mình một cách dễ hiểu với những người không có nền tảng trong lĩnh vực bạn đang đề cập.


Chia sẻ mặt tích cực lẫn tiêu cực

Việc chia sẻ một hoặc hai quan điểm đối lập sẽ có sức thuyết phục hơn là chỉ dựa vào lập luận của bạn. Rất ít ý tưởng hoặc đề xuất nào là hoàn hảo và người nghe biết rất rõ điều đó. Vì vậy, hãy thảo luận cả những tiêu cực tiềm ẩn và chỉ ra cách bạn sẽ giảm thiểu hoặc khắc phục những vấn đề đó, thay vì né tránh. Mọi người có nhiều khả năng bị thuyết phục khi họ thấy rằng bạn biết những mối nghi ngờ của họ.

Trong khi thực hiện, cố gắng kiểm soát cảm xúc để không tranh cãi hoặc bày tỏ thái độ quyết liệt để chứng tỏ là mình đúng. Bởi điều này sẽ đặt người nghe vào thế phòng thủ và họ sẽ không tiếp nhận những gì bạn nói. Thay vào đó, hãy thừa nhận những mặt trái của vấn đề và sau đó cố gắng hết sức để cho thấy tại sao bạn vẫn đúng.

Hãy tò mò

Bạn đã nghe câu chuyện về gió và mặt trời tranh cãi nhau về việc ai có thể cởi áo của một cô gái? Gió cố sức thổi thật mạnh nhưng điều này chỉ khiến cô gái quấn chiếc áo chặt hơn. Đây chính xác là hành động thúc giục người khác. Sau khi gió không thổi bay được chiếc áo khoác, mặt trời chỉ đơn giản là chiếu ánh nắng và cô gái tự cởi nó ra. Qua câu chuyện này có thể thấy, cách tốt nhất để tạo ảnh hưởng đến ai đó là điều chỉnh những gì bạn muốn và những gì người nghe muốn, có nghĩa là bạn phải bắt đầu bằng việc tìm hiểu nhu cầu của họ. Và cách tốt nhất để tìm ra điều đó là hỏi họ những câu hỏi rõ ràng và chính xác.

Tìm ra một lí do chính đáng

Một trong những cách tốt nhất để có sức thuyết phục người khác, đó là trả lời được câu hỏi: Bạn mang đến cho họ lợi ích gì? Khi yêu cầu người khác làm bất cứ điều gì, bạn nên cho họ một lý do để làm điều đó vì lợi ích tốt nhất của họ. Khi bạn đã có một lý do chính đáng thì bạn sẽ không cần thúc giục mà người khác sẽ tự động thực hiện.

Khách quan, vô tư

Mọi người sẽ dễ bị thuyết phục bởi những người họ biết, yêu mến và tin tưởng. Để làm được điều đó, bạn cần trở nên khách quan và vô tư. Chẳng hạn, là nhân viên bán hàng, thông thường bạn sẽ tập trung vào việc tìm kiếm khách hàng, chốt sales và hoa hồng. Nếu bạn tách mình ra khỏi nhu cầu cá nhân để gần gũi hơn với khách hàng, họ sẽ biết bạn có sự quan tâm đặc biệt với họ. Họ sẽ tin tưởng bạn và có nhiều khả năng thực hiện hành động mà bạn muốn vì lợi ích tốt nhất của họ, chứ không phải của bạn.

Những người có sức thuyết phục phụ thuộc rất nhiều vào trí tuệ cảm xúc (EQ) của họ để giao tiếp hiệu quả với các đồng nghiệp, cấp trên và khách hàng của họ. Để tạo sức thuyết phục, điều quan trọng là không trở nên quá khích và khiến người khác khó chịu. Sự khác biệt giữa thuyết phục và sự thúc đẩy có thể là một sự cân bằng khó khăn để thực hiện, vì vậy hãy áp dụng những gợi ý trên đây để trở thành người thuyết phục hiệu quả hơn nhé.

Huỳnh Trâm, careerlink.vn



Phạm Tiến Hưng - CEO DG Training, đã hướng dẫn trực tiếp cho hơn 10.000 học viên, và hàng nghìn học viên Online trong các khoá học về  Thiết kế Website thông minh, Marketing Automation, Photoshop thần thánh... 

Bạn có thể kết nối với tôi qua Facebook, Youtube, Linkedin, Instagram

Xem lịch khai giảng các khoá học mới của tôi tại đây
Viết bình luận để bày tỏ ý kiến cá nhân của bạn. Chia sẻ với bạn bè nếu bạn thấy bài viết hữu ích!

Ai giàu nhất?

Ai giàu nhất?

Có người hỏi Bill Gates, người đàn ông giàu nhất thế giới, có ai giàu hơn bạn trên thế giới này không?

Bill Gates đã trả lời, vâng, có một người giàu hơn tôi.

Sau đó, Bill thuật lại một câu chuyện.

“Trong thời gian, lúc đó tôi chưa giàu có hay nổi tiếng, tôi đến sân bay New York và thấy một người bán báo. Tôi muốn mua một tờ báo nhưng nhận ra tôi không có đủ tiền lẻ. Vì vậy, tôi đã bỏ ý định mua và trả lại tờ báo. Tôi nói với người bán báo rằng tôi không có tiền lẻ. Người bán báo nói rằng, tôi tặng bạn tờ báo này miễn phí. Tôi đã nhận khi anh ta cứ khăng khăng đưa tôi.

Thật trùng hợp, ba tháng sau, tôi hạ cánh tại cùng một sân bay và một lần nữa tôi lại không có tiền lẻ để mua báo. Người bán báo một lần nữa cho tôi tờ báo. Tôi đã từ chối và nói rằng tôi không thể nhận vì hôm nay tôi cũng không có tiền lẻ. Anh ấy nói, “bạn lấy đi, tôi chia sẻ điều này từ lợi nhuận của mình, tôi sẽ không bị lỗ đâu!”. Và tôi đã lấy tờ báo.

Sau 19 năm tôi trở nên nổi tiếng và được mọi người biết đến. Đột nhiên tôi nhớ đến người bán báo đó. Tôi bắt đầu tìm kiếm anh ta và sau khoảng một tháng rưỡi tôi đã tìm thấy anh ta.

Tôi hỏi anh ấy, ông có biết tôi không? Tôi có biết, ông là Bill Gates.

Tôi hỏi lại ông ấy, ông có nhớ một lần ông đưa cho tôi tờ báo miễn phí không?

Người bán báo nói “Vâng, tôi nhớ. Tôi đã tặng ông hai lần”.

Tôi nói, tôi muốn trả ơn sự giúp đỡ mà ông đã mang cho tôi lúc đó. Bất cứ điều gì ông muốn trong cuộc sống của mình, hãy nói với tôi, tôi sẽ giúp ông.

Người bán báo nói, “thưa ông, ông không nghĩ rằng bằng cách đó sự giúp đỡ của ông không còn phù hợp với tôi sao?”

Tôi đã hỏi tại sao? Ông ấy nói, tôi đã giúp ông khi tôi là một người bán báo nghèo và ông đang cố gắng giúp tôi ngay bây giờ đây, khi ông đã trở thành người giàu nhất thế giới. Làm thế nào sự giúp đỡ đó của ông phù hợp với tôi?

Ngay lúc đó, tôi nhận ra rằng người bán báo giàu hơn tôi vì anh ta không chờ đợi trở nên giàu có để giúp đỡ ai đó.

Mọi người cần hiểu rằng những người thực sự giàu có là những người sở hữu một trái tim giàu có hơn là sở hữu nhiều tiền.

Để giúp đỡ người khác, điều quan trọng là cần có một trái tim giàu có…..

(Sưu tầm)