Từ 40 tuổi trở đi, có 3 thứ nhất định không được so bì kẻo sớm muộn cũng tán gia bại sản

Từ 40 tuổi trở đi, có 3 thứ nhất định không được so bì kẻo sớm muộn cũng tán gia bại sản

Bạn có biết 3 thứ được nhắc đến ở đây là gì không?

Trí tuệ của người xưa được lưu truyền đến ngày nay, dù hàng ngàn năm đã trôi qua nhưng nhiều giá trị vẫn phát huy tác dụng tích cực trong cuộc sống hằng ngày. Trí tuệ uyên thâm đó được thể hiện qua những câu tục ngữ, câu chuyện, lời nhắn nhủ…

Người Trung Quốc xưa có câu: Tứ thập tỉ tam, thê li tử tán.

Về mặt từ ngữ, câu này không khó lý giải. Ý của câu nói này là: Một người khi đã bước sang tuổi 40 mà vẫn thường xuyên lấy 3 thứ ra so bì, sẽ dẫn đến kết cục tán gia bại sản.

Vậy 3 thứ được nhắc đến ở đây là gì?

1. So bì độ giàu có

Tiền tài đối với con người trong xã hội hiện đại ngày nay, mặc dù đúng là thứ không thể thiếu nhưng không phải là thứ quan trọng nhất.

Khi còn trẻ, chúng ta không ngừng nỗ lực kiếm tiền vì bản thân, vì gia đình vợ con, lúc nào cũng phấn đấu hết mình trong công việc, đây đã trở thành điều bình thường trong xã hội.

Một khi bước qua tuổi 40, khi tuổi đã bước vào giai đoạn trung niên, tiền tài, mức độ giàu có về cơ bản đã được định hình.

Lúc này, người giàu có thường thích so bì, chỉ một chút bất cẩn sẽ dễ dàng trắng tay, thậm chí là khiến cho gia đình tan cửa nát nhà, vợ con mỗi người một nơi.



Còn với nhiều người nghèo, một khi đem tài sản của cải ra so bì, đó sẽ là một việc càng đáng sợ.

Bởi vì sao? Người nghèo không có tài sản, tiền bạc để khoe khoang huyễn hoặc nhưng vì có tâm lý so bì nên sẽ dễ hình thành nên một khát khao quá mức đối với tiền bạc.

Một khi rơi vào tình cảnh đó, nó có thể đưa đẩy con người đi theo hướng cực đoan, thậm chí là bước vào con đường tội lỗi, cuối cùng dẫn đến nhà tan cửa nát, mỗi người một nơi, không có kết cục tốt đẹp.

2. So bì con cái

Mỗi một đứa trẻ đều là bảo bối của cha mẹ, nhưng vì phần lớn các ông bố bà mẹ đều kỳ vọng con cái mình thành đạt hơn người nên trong quá trình giao tiếp với nhau, người lớn dễ vô tình phạm phải sai lầm là đem con cái nhà người khác ra so bì trước mặt con mình.

Điều này sẽ làm tổn thương con trẻ.

Làm cha mẹ, nên dùng hình thức cổ vũ, động viên, hỗ trợ con tiến bộ. Thế nhưng nhiều phụ huynh vì ngưỡng mộ con nhà người ta, không muốn con mình thua từ vạch xuất phát nên cứ vô tư hủy hoại tâm hồn ngây thơ của trẻ nhỏ. Việc này sẽ khiến trẻ trở nên tự ti, thậm chí là ngỗ ngược trong mắt bố mẹ.

Một khi đã gieo vào đầu trẻ sự so bì tiêu cực, điều này sẽ đeo bám và ảnh hưởng đến cả cuộc đời của con cái. Kỳ vọng của cha mẹ không những không đạt được mà những đứa trẻ cũng sẽ phải sống trong sự ấm ức, căng thẳng, gia đình không dễ có được sự hài hòa, chia sẻ, cảm thông.

Ảnh minh họa.

3. So bì xuất thân

Không phải ai vừa sinh ra đời cũng đã được ngậm thìa vàng thìa bạc. Nhưng xuất thân của chúng ta không phải là điểm cuối của cuộc đời. Rất nhiều đứa trẻ sinh ra trong những gia đình nghèo khổ lại nhờ có tinh thần vượt khó, chịu khổ mà từng bước, từng bước nỗ lực để rồi có được cuộc đời như mình mong muốn.

Có thể, có một số người trẻ tuổi vẫn thích so bì xuất thân của nhau, nhưng một khi đã bước vào tuổi trung niên, nếu còn làm như vậy thì quả là một sai lầm đáng tiếc và cuộc đời những người đem xuất thân ra so sánh đó cũng chẳng ra sao.

Không so bì hơn thua, cuộc đời của chúng ta nhất định sẽ biết đủ mà vui vẻ an lạc. Không ngưỡng mộ người khác, thỏa mãn với bản thân mới có thể hưởng thụ trọn vẹn nhân sinh, gia đình mới có thể ngày càng yên ấm hạnh phúc.

Theo Nguyễn Nhung

Trí thức trẻ


Những gì một người mẹ thành công phải dạy con: Dù trắng tay hay trở thành tỷ phú, phải luôn nhớ 40 điều sau để đứng trên đỉnh cao cuộc đời

Những gì một người mẹ thành công phải dạy con: Dù trắng tay hay trở thành tỷ phú, phải luôn nhớ 40 điều sau để đứng trên đỉnh cao cuộc đời

Một phương pháp giáo dục đúng có thể biến người thường thành nhân tài, một hướng đi sai có thể biến tỷ phú thành kẻ trắng tay.

1. Không phải lúc nào cũng nên tranh giành vị trí số một.

2. Việc kết bạn không cần tìm người quá hoàn hảo, lại càng không cần tìm quá nhiều người.

3. Bằng việc giúp đỡ người khác, con sẽ càng trở nên mạnh mẽ đến khó tin.

4. Đạo đức giả là vấn đề rất phức tạp nhưng cách đối phó hiệu quả nhất lại chỉ là hai chữ đơn giản: Chân thành.

5. Con có là cử nhân tốt nghiệp đại học thì vẫn là con mẹ. Con có là anh quét rác đường phố thì cũng vẫn là con mẹ mà thôi. Chỉ cần có tấm lòng cao thượng và sự chăm chỉ nỗ lực thì dù là một anh quét rác, con cũng có thể quét ra một thế giới sạch sẽ và tinh khiết.

6. Trượt kỳ thi của đại học, con vẫn có thể học lại và thi lại. Nhưng trượt kỳ thi của cuộc đời nghĩa là con đã mất hẳn cơ hội.

7. Đức hạnh là loài hoa duy nhất của cuộc sống mãi mãi không bao giờ tàn phai.

8. Tình yêu có thể là những con sóng lộng lẫy nhất nhưng hãy tránh xa nếu con chỉ có sức chèo non nớt để gồng gánh cả con thuyền sinh mệnh, đừng dại dột thử sức nếu con chưa trở thành một con tàu vững mạnh.

9. Trong mọi trường hợp, con phải luôn dùng mũi nhọn của bản thân để phát triển và tiến bộ không ngừng.

10. Vấp ngã là điều cần thiết để trưởng thành nhưng tại mỗi bậc thang, con chỉ được phép ngã một lần mà thôi.

11. Tính cách là phẩm chất quý giá nhất cuộc đời con.

12. Đôi khi, một bài thơ cổ, một truyện ngụ ngôn, hoặc một câu ca dao tục ngữ chính là kho tàng tỷ phú còn giá trị hơn một tiếng nước ngoài.

13. Một nồi cháo và một nồi cơm chính là hai kết quả khác nhau của cùng một quá trình, tất cả phụ thuộc vào bàn tay của con.

14. Nếu con có làm vỡ bát và nhận lỗi thì mẹ vẫn có thể tha thứ. Nhưng nếu con nói dối thì không bao giờ.

15. Mẹ không phải tỷ phú hay Chủ tịch nước cho nên đừng bao giờ nghĩ rằng mọi đòi hỏi của con đều có thể thực hiện được.


16. Mẹ không chỉ là người sinh ra con mà còn có thể trở thành bạn thân và tri kỷ của con suốt đời.

17. Con phải tin rằng, sức khỏe chính là cội nguồn hạnh phúc bất tận nhất trên đời.

18. Con có quyền khóc khi con muốn khóc.

19. Cuộc sống giống như một tách trà, nó sẽ không đắng cả đời nhưng nhất định sẽ phải đắng một thời gian.

20. Nếu con không biết mình đến từ đâu, con sẽ không biết mình nên đi đâu; nếu con không biết mình nên đi đâu thì con sẽ không bao giờ xác định được đâu là con đường chính xác phải đi.

21. Nhiều vấn đề nhỏ chắc chắn sẽ dẫn đến những vấn đề lớn.

22. Mỗi ngày chỉ cần làm thêm một chút và kiên trì với nó, sớm muộn con sẽ đạt thành tựu của mình.

23. Ở thời điểm nào con cũng phải tin rằng: Mọi khó khăn đều có cách giải quyết, cách giải quyết sẽ luôn nhiều hơn khó khăn.

24. Niềm tin luôn là sức mạnh bất khả chiến bại.

25. Một tấm lòng đẹp quan trọng gấp 1000 lần so với một vẻ ngoài đẹp.

26. Khiêm tốn, trung thực và siêng năng là ba vũ khí mạnh nhất thay đổi cả cuộc đời con từ tay trắng thành người tỷ phú.

27. Mọi thứ chỉ được bắt đầu bằng một hành động nhanh chóng.

28. Con có thể không hiểu nhiều thứ nhưng nhất định phải hiểu về lòng biết ơn, biết cách cảm ơn những người đã từng giúp đỡ mình dù chỉ là nhỏ nhất

29. Hãy luôn học cách sống vui vẻ mỗi ngày, sống như hôm nay là ngày cuối cùng của cuộc đời con.

30. Hãy học cách hợp tác và con sẽ khám phá ra sức mạnh to lớn nhất. Vô số giọt nước cùng rơi vào biển rộng mới có thể tạo nên ngàn tầng sóng.

31. Con vĩnh viễn phải nhớ kỹ một điều: Ngữ khí nói chuyện quan trọng hơn rất nhiều lần so với nội dung con muốn nói.

32. Nhất định không được quên rằng: 0,1 hay 0,9 cũng đều là 0 chứ không phải 1. Đừng bao giờ chỉ là một phần hoặc làm chín phần rồi từ bỏ mà nhất định con phải làm được trọn vẹn 10 phần, có như vậy con mới thu hoạch được thành tựu.

33. Dù con có là triệu phú hay tỷ phú, thành tựu của con không bao giờ được phép cao hơn con dù chỉ 1 centimet.

34. Nếu cuộc đời tạt cho con một gáo nước lạnh, hãy lấy nước cho vào ấm đun sôi mà uống. Nếu cuộc đời cho con một quả chanh, đừng giận dữ, hãy cắt chanh ra vắt và thêm đường để có ly nước chanh mát lành giải nhiệt.

35. Đừng khóc lóc suy sụp khi mất đi ánh mặt trời vì như vậy, con cũng sẽ mất luôn cả ánh trăng.

36. Không bao giờ được phép cười nhạo hay coi thường những người khuyết tật.

37. Nếu con không thể chiến thắng, ít nhất hãy đáp trả đối thủ bằng một nụ cười.

38. Nếu như nói thất bại là mẹ của thành công thì thành công là bà ngoại của thành công.

39. Không biết khoan dung sẽ không được người khác tôn trọng, nhưng khoan dung quá mức sẽ đánh mất sự tự tôn của chính mình.

40. Bí quyết duy nhất để không bị người khác vượt qua chính là luôn luôn đi nhanh hơn người khác một bước.

Theo Phương Thúy

Trí thức trẻ


Nhiều người Việt Nam đi làm chỉ thích né việc, bị động, làm vừa đủ theo yêu cầu: Bạn đáng giá bao nhiêu cho tổ chức, cho bản thân, cho chính cuộc đời mình?

Nhiều người Việt Nam đi làm chỉ thích né việc, bị động, làm vừa đủ theo yêu cầu: Bạn đáng giá bao nhiêu cho tổ chức, cho bản thân, cho chính cuộc đời mình?

Bạn thử hỏi mình câu này, nếu bạn biến mất, bốc hơi ngay trong giờ phút này, chuyện gì có thể xảy ra cho tổ chức? Không ai là không thay thế được, nhưng người ta sẽ luôn nhớ đến giá trị mà bạn đã tạo ra cho tổ chức.

Trong cuộc đời đi làm của mình, có lẽ thành công nhất của tôi không phải là lương bao nhiêu và địa vị thế nào. Mà tự hào nhất là luôn luôn tạo ra giá trị không ai ngờ tới. Khi nhận một công việc, vị trí, nhiệm vụ, tôi luôn tự hỏi mình, giá trị một người bình thường sẽ tạo ra, theo mong muốn tiêu chuẩn của tổ chức khi nhận công việc này là gì, và giá trị có đóng mộc mang tên thương hiệu cá nhân của tôi là gì.

Câu hỏi này, tôi hỏi mình khi bắt đầu, và lặp đi lặp lại trong suốt quá trình làm dự án. Chưa một ngày, tôi nghĩ là giá trị mình tạo ra đã đủ. Trên đời luôn luôn có những cách tiếp cận hay hơn, hiệu quả hơn, hào hứng hơn, chỉ là cá nhân thiển cận của mình chưa chạm được đấy thôi. Và vì vậy, tôi luôn giữ cho đầu óc mình thật mở, để tiếp nhận thêm cái hay, cái mới, và không ngừng sáng tạo giải pháp mới, giá trị mới cho tổ chức, mà không chờ ai yêu cầu hay mong đợi gì từ mình cả.


Bao năm đi qua, chẳng còn đi làm thuê nữa, nhưng ông chủ tịch, và tất cả dàn lãnh đạo cứ vài tháng là gọi hỏi thăm, trao đổi, và mang đến cho tôi không biết bao nhiêu là cơ hội cho đến bây giờ. Giá trị, là thứ không có visa hay thời hạn, không bị đóng khung trong bốn bức tường của một tổ chức nào. Giá trị du hành vượt không gian thời gian, không bao giờ mất tầm ảnh hưởng, và vượt ra khỏi mọi sự tính toán nhỏ nhen, thiển cận của đời thường. 

Cũng vì vậy, tôi đặc biệt trân quý và tạo điều kiện cho những người tự bản thân luôn chủ động tạo ra giá trị, dù lớn nhỏ, dù hoàn hảo hay vừa chớm nảy mầm. Tôi chọn bỏ qua những kẻ chỉ giỏi lạng lách, né tránh, ngồi đơ mặt chờ người ta giao việc, hay đợi la hét, nặng nhẹ mới miễn cưỡng đi làm.

Tại Việt Nam tôi thấy nhiều người đi làm, có lẽ một phần do giáo dục và môi trường, chỉ thích né việc. Làm sao mà chỉ làm vừa đủ thứ người ta yêu cầu, im thin thít không hề chủ động đưa ý kiến và tạo ra giá trị, né tất cả nếu có thể cho nó khoẻ tấm thân lường biếng, hoặc sàng qua sàng lại cho có rồi đẩy hết việc cho người ta.

Bạn thử hỏi mình câu này, nếu bạn biến mất, bốc hơi ngay trong giờ phút này, chuyện gì có thể xảy ra cho tổ chức? Nếu bạn là mắt xích không thể thiếu, quan trọng hàng đầu vì những giá trị bạn luôn tạo ra, có lẽ tổ chức sẽ có phần hụt hẫng. Không ai là không thay thế được, nhưng người ta sẽ luôn nhớ đến giá trị mà bạn đã tạo ra cho tổ chức.

Còn nếu bạn biến mất, mà một ngày vẫn cứ trôi qua như mấy vạn ngày, thì bạn lăn lông lốc trong trần gian này để làm gì nhỉ? Người ta không trân trọng mình, có khi còn mệt mỏi vì cái sự tào lao của mình. Đi, có hay không có bạn cũng chả sao. Vậy, giá trị của bạn nằm ở đâu? Hay bạn là người vô giá trị? Hay bạn dành hẳn 1/3 cuộc đời mình chỉ để trôi vật vờ cho có? Hay ta tua nhanh cuộc đời mình cho rồi vì nó chẳng có nội dung gì đáng để dừng lại mà xem?

Giờ, bạn thử lấy cái điều khiển và bấm ‘stop’ xem sao. Hỏi mình, nếu bạn biến mất ngay giờ phút này thì có chuyện gì xảy ra không nhỉ? Vậy ta có tạo ra giá trị cho tổ chức, cho bản thân, cho chính cuộc đời mình? Hay ta đang lăn lăn như hạt bụi bên đường, chờ đến ngày hóa kiếp? Nếu không, có lẽ ta cần tháo cái tư duy né tránh quăng sọt rác, và thay bằng tư duy giá trị để thay đổi tương lai và cả cuộc đời mình.

Nguyễn Phi Vân

Theo Trí Thức Trẻ


Mẹ – Món quà vô giá trong cuộc đời con

Mẹ – Món quà vô giá trong cuộc đời con

Tâm hồn chúng ta luôn cần được nuôi dưỡng. Một tâm hồn trong sáng, thiện lương có thể mang đến cho chúng ta một cuộc sống an nhiên và hạnh phúc, và rồi, chúng ta cũng mong muốn có thể đem tình yêu thương trao tặng cho những người khác.

Có một câu nói nổi tiếng rằng: “Chúa đã tạo ra người mẹ để cho ta hiểu được tình yêu thương của ngài”. Tình yêu thương của mẹ là điều đẹp đẽ nhất trong cuộc sống. Dưới đây là một câu chuyện ngắn minh chứng cho điều đó.

Tôi sinh ra ở một làng quê xa xôi. Trong suốt thời thơ ấu, gia đình tôi thường ăn không đủ no. Trong thời gian đó, mẹ tôi thường chia sẻ thức ăn của bà với tôi và nói rằng: “Ăn giúp mẹ, mẹ không đói”.

Khi tôi lớn hơn, tôi thấy mẹ hay bắt cá ở con sông gần nhà khi có thời gian, do đó, các bữa ăn cũng giàu dinh dưỡng hơn. Khi tôi đang bận rộn ăn canh cá, mẹ sẽ ngồi bên cạnh và ăn lại những miếng thịt cá thừa mà tôi đã ăn. Tôi múc cho mẹ ít canh với cá, nhưng mẹ từ chối và khăng khăng nói: “Con ăn đi. Con còn trẻ tuổi, con cần ăn nhiều hơn mẹ”.

Khi tôi học trung học, để đủ tiền trả học phí, mẹ đã làm thêm hai công việc bán thời gian. Một đêm, khi gió lạnh từ phương Bắc tràn về ngôi làng của chúng tôi, tôi bất chợt thức giấc. Tôi thấy mẹ vẫn ngồi làm việc trong đêm giá rét. Tôi nói: “Mẹ ơi, đi ngủ thôi, muộn lắm rồi! Ngày mai mẹ cần phải dậy sớm làm việc nữa”. Nhưng, mẹ nói: “Con ngủ trước đi, đừng lo, mẹ không mệt đâu!”


Không lâu sau, cha tôi đột nhiên qua đời vì một căn bệnh hiểm nghèo. Giờ thì mẹ tôi phải kiêm luôn vai trò làm cha trong gia đình. Những ngày đó, có bác hàng xóm tốt bụng sống bên cạnh thường hay giúp đỡ chúng tôi. Bác cũng động viên mẹ: “Hãy cưới lấy một người đàn ông tốt”. Nhưng mẹ nói, “Cháu đã có đủ tình yêu rồi”, và mẹ nhìn tôi đầy trìu mến.

Sau khi tôi tốt nghiệp, tôi có việc làm. Tôi đã bảo mẹ dọn tới ở với tôi, như thế mẹ có thể sống thoải mái hơn trong những năm tháng cuối đời. Tuy nhiên mẹ đã từ chối và nói: “Mẹ tự chăm lo cho bản thân mình được và mẹ đã quá quen thuộc với cuộc sống ở đây rồi con trai à”. Vài năm sau, mẹ mắc bệnh ung thư dạ dày và phải nằm viện. Bà nằm trên giường bệnh, trông rất nhợt nhạt và ốm yếu. Căn bệnh ung thư đã huỷ hoại mẹ từng ngày, nhưng với chút sức lực cuối cùng, bà vẫn cố nói với tôi: “Mẹ sẽ khoẻ ngay thôi, con trai, đừng lo lắng”.

Vài ngày sau đó, mẹ đã bỏ tôi ra đi mãi mãi! Ngay cả khi cận kề cái chết, mẹ vẫn mong muốn tôi được thoải mái.

Mẹ – một món quà vĩ đại trên trái đất này. Dù cho có bao nhiêu lòng biết ơn đi chăng nữa cũng không bao giờ là đủ so với tình yêu của một người mẹ. Cho nên hãy dành thời gian để chăm sóc cho mẹ bạn, vì những gì mẹ đã làm cho bạn, và bởi vì chúng ta sẽ chẳng bao giờ biết được rằng có thể đó là cơ hội cuối cùng của chúng ta.

Theo The BL
Thiên Cầm (biên dịch)

Là bậc phụ huynh, bạn nên đọc lá thư này!

Là bậc phụ huynh, bạn nên đọc lá thư này!

Đây là bức thư hiệu trưởng một trường ở Singapore gửi cho phụ huynh trước kỳ thi.


 

 

Các phụ huynh thân mến,

Kỳ thi của các con sắp bắt đầu. Tôi biết các quí vị đều lo lắng muốn con mình làm bài tốt. Nhưng hãy nhớ rằng trong số các em làm bài thi sẽ có một em là nghệ sĩkhông cần phải hiểu môn Toán. Sẽ có một doanh nhân không quan tâm gì đến lịch sử hay Văn học Anh. Sẽ có một nhạc sĩ mà điểm môn Hóa sẽ chẳng thành vấn đề. Sẽ có một vận động viên mà thể lực quan trọng hơn môn vật lý

Nếu con của quí vị đạt điểm số cao, điều đó thật tuyệt vời. Nhưng nếu chúng không đạt được thì làm ơn đừng lấy đi của con sự tự tin và phẩm giá của chúng. Hãy nói với con rằng “Không sao đâu, đó chì là một bài thi. Con được nuôi dạy cho những điều to lớn hơn thế nhiều”. Hãy nói với con rằng: “dù điểm số như nào cha mẹ cũng vẫn yêu con và sẽ không đánh giá con”.

Hãy thực hiện điều này, quí vị sẽ thấy con mình chinh phục cả thế giới. Một bài thi hay một điểm kém không thể cướp đi giấc mơ và tài năng cùa các con. Và thêm một điều nữa, hãy đừng nghĩ rằng các bác sĩ hay kỹ sư là những người duy nhất hạnh phúc trên đời này.

Với tấm lòng chân tình,

Hiệu trưởng.

 

Nguồn: Tam Phan (ST & dịch)