Học hỏi từ kinh nghiệm thất bại của người khác

Học hỏi từ kinh nghiệm thất bại của người khác

Người khác cùng những trải nghiệm cá nhân của họ mang đến những cơ hội học hỏi vô giá. Trải nghiệm của những người khác mang đến hai nguồn thông tin giá trị, hai thái độ, hai nhóm người có cùng những trải nghiệm tương tự nhau nhưng có những thành quả vô cùng khác biệt. Hàng ngày chúng ta có cơ hội gặp gỡ đại diện của cả hai nhóm trên. Mỗi nhóm đều tìm kiếm những khán giả riêng của mình và đều có ảnh hưởng đến những người chịu lắng nghe. Nhưng cả hai nguồn thông tin trên đều quan trọng. Một nguồn là ví dụ để chúng ta làm theo, và một nguồn là ví dụ để tránh đi theo “vết xe đổ” – một lời cảnh báo cần nghiên cứu nhưng không nên bắt chước.

Source: PranThira / Shutterstock

Tất cả chúng ta đều nên học hỏi kinh nghiệm từ thất bại. Đó là một phần trong trải nghiệm của thế giới, một phần trong trải nghiệm sống. Tại sao phải học hỏi những thất bại? Để nhận biết điều gì là không nên làm.

Mọi kinh nghiệm đều có thể trở thành “thầy giáo” của chúng ta với điều kiện chúng ta học hỏi từ những thông tin đó và đưa giá trị của chúng vào cuộc sống của bản thân, có nhiều người cho rằng bằng mọi giá không nên giao lưu với những người không thành công trong cuộc sống và không tận dụng được những cơ hội tìm đến với mình, bởi lẽ họ sợ rằng chúng ta sẽ bị tiêm nhiễm những thói quen tệ hại, từ đó lặp lại những sai lầm đáng tiếc của họ. Tuy vậy, có người đã nói một câu rất thông thái rằng: “Những ai không rút được bài học từ những sai lầm trong quá khứ sẽ phải lặp lại những sai lầm đó.” Nếu bỏ qua những bài học quá khứ, bất kể từ nguồn nào, chúng ta có thể sẽ trở thành nạn nhân của quá trình thử và sai. Khi phớt lờ những bài học lịch sử, chúng ta sẽ phải tự mò mẫm và chính quá trình này sẽ thử thách lại chúng ta, và những sai lầm của chính chúng ta cuối cùng sẽ phá hỏng cuộc đời chúng ta.


Có lẽ cái may mắn nằm ở chỗ những người thất bại không rao giảng kinh nghiệm cá nhân cho tất cả mọi người. Nếu chúng ta có thêm cơ hội học hỏi từ những trải nghiệm tiêu cực của người khác, có lẽ chúng ta sẽ có thể cứu rỗi chính cuộc đời mình khỏi một vài tai họa nào đó.

Jim Rohn. “Những mảnh ghép cuộc đời.”

Thành công là luôn hành động

Thành công là luôn hành động

Chúng ta luôn được dạy rằng thông tin là sức mạnh nhưng thực tế không hẳn thế. Thông tin là sức mạnh tiềm năng. Sức mạnh thật sự đến từ hành động, chứ không phải từ thông tin.

Hãy nghĩ đến một ví dụ đơn giản: Tất cả chúng ta đều biết cần ăn những món gì để tốt cho sức khỏe, luyện tập ra sao và nuôi dưỡng những mối quan hệ tốt đẹp như thế nào. Các hiệu sách và Internet tràn ngập thông tin về cách thức kiếm tiền, cách kết nối với con cái hay cách chơi golf điêu luyện nhưng điều làm nên những người chiến thắng không phải là ở chỗ họ biết bao nhiêu, mà là họ hành động như thế nào với những hiểu biết đó.

Hành động là chìa khóa đưa đến thành công. Bạn không thể chỉ ngồi một chỗ rồi chờ người khác dâng mỡ đến miệng mèo. Bạn phải tự mang thành công đến cho mình.

Hôm nay đây, ngay lúc này đây, bạn đang làm gì để biến ước mơ thành hiện thực? Có thể bạn chưa biết tất cả mọi điều cần thiết để có thể thành công, và có thể bạn đã có một danh sách những việc bạn biết chắc chắn sẽ đưa mình đến gần thành công hơn, nhưng bạn lại chưa bắt đầu.

Biết ước mơ lớn và biết sử dụng trí tưởng tượng của mình có ý nghĩa quyết định, dù rằng thành công sẽ không đến ngay mà phải đến khi bạn thật sự bắt tay vào hành động. Nếu bạn đang sống một cuộc đời không như bạn kỳ vọng thì tức là đã đến lúc bạn phải hành động rồi. Nếu bạn đã hành động mà kết quả vẫn không được như ý, nghĩa là đã đến lúc hành động khác đi.

Cho dù bạn làm gì, đừng chỉ ngồi đó chờ đợi, bạn sẽ chẳng nhận được gì đâu. Nếu không biết cần phải làm gì, hãy tự học và bổ sung kiến thức cho bản thân. Trí tuệ, sự thông thái là tài sản của kiến thức; là ứng dụng của kiến thức. Trí tuệ là kim chỉ nam dẫn đến thành công.

Thành công là luôn hành động. Thất bại là trây ì một chỗ.


Cả làng nói ngọng chứ mình em đâu

Cả làng nói ngọng chứ mình em đâu
“Nói ngọng là tại hướng đình
Cả làng nói ngọng chứ mình em đâu”

Cứ bảo tiếng Hà Nội chuẩn, thế mà có ông nào quê xứ này làm được thủ tướng? Dân sống ở Hà Nội mình đa số phát âm chữ r, d, gi như nhau. Phát thanh viên trên TV toàn nói “mưa dào dải dác” chứ có uốn lưỡi cho chuẩn là “mưa rào rải rác” bao giờ
Như thằng cu làm IT ở công ty dặn tôi:
– Khi nào máy chạy chậm thì anh phải đe-le-te (delete) trong thùng dác đi, sau đó di-phét (refresh), không được thì anh di-tát (restart) cho em, không được nữa thì máy anh bị vi-dút cmnr!
Đúng là cái thằng “dồ”!
———-
Hơi xấu hổ, nhưng phải nói thật là gia đình tôi có truyền thống nói ngọng. Điển hình là bố tôi. Ông không thể nào phát âm được vần “ích”. Ví dụ “o du kích” ông phát âm là “o du…kứt”, nghe rất phản cảm. Vì vậy ông luôn tránh từ này. Ông chuyển thành “cô dân quân”, thật là sáng tạo. May là tôi không có gien ngọng của ông, nhưng thằng em tôi thì kế thừa hoàn toàn. Nó nói sao mà tất cả dấu hỏi đều thành dấu nặng còn dấu ngã thì thành dấu sắc. Nó gọi tôi là “ăn Hại” thay vì “anh Hải”. Học cấp 1 nó quên “vợ” ở nhà suốt. Có lần nó còn tâm sự với tôi rằng: “Em không “hiệu” sao “mối” lần em cười mạnh là văng “cạ” nước “dái”.
Tôi không hiểu nó cưa gái bằng ngôn từ hay hành động. Tôi đoán là nó sẽ cười để văng nước “dái” vào người con bé kia như một loại bùa yêu chăng? Thậm chí đến tận bây giờ nó vẫn ngọng, không “thệ hiệu” được thằng này thế nào. Có lần nó tặng tôi cái áo lông, nó bảo: “Áo lông vú đấy, của bọn tây, ấm lắm anh ạ”.
Đúng là ấm thật đấy các bạn ạ. Mà tây nó lạnh nên nó mới có nhiều lông vú để mà thu hoạch chứ dân VN mềnh mỗi thằng vài sợi thì dệt thế quái nào được áo.
Nhưng thằng em tôi đặc biệt lắm, ngọng thế nó vẫn nói được ba thứ tiếng mới tài: Đức, Anh và Nhật! Chắc do nó học ĐH ở Đức, làm thạc sỹ ở Mỹ và làm việc cho hãng ô tô Nhật. Chỉ có điều bây giờ có vợ nên nó cười tế nhị hơn, chắc để tránh văng nước… dái vào người vợ.
———-
Dân miền Bắc mình có rất nhiều người nói lẫn l và n. Dân gian hay gọi là ngọng. Có người ngọng n, có người ngọng l, có người ngọng đều cả l và n mới tài. Chỉ cần đảo cho nhau là hết ngọng mà không thể làm được, thế chứ lị.
Tôi có thằng em họ dân Sài Gòn, ra Hà Nội ngủ ở nhà tôi, sáng ra nó bảo:
– Ở thủ đô cái gì cũng của Lào anh ạ.
– Mày điên à, Lào liếc gì?
– Thì đấy, tối nào em cũng thấy có thằng nó rao: bánh mỳ Lào, kết quả Lào, bánh khúc Lào, xôi Lào! Mà đồng nát cũng Lào, đổi dép cũng Lào, keo diệt chuột Lào… Lào cmn tất còn gì?
Bố sư thằng phản động! Nhưng mà nó nói quá đúng! Nhân tiện đây anh nhắc nhở cái thằng bán bánh mỳ Lào hay đi qua khu anh mày nhé. Mày đi chậm chậm thôi không thì phá sản con ạ. Tao chưa lần nào mua được bánh mỳ Lào của mày> Mày đạp xe bán bánh mà cứ như đổ đèo tua – đờ – phờ- răng thế thì bố thằng nào đuổi kịp mày hả? Mày kinh doanh hay mày trêu khách hàng thế? Đi chậm lại chứ!
———-
Hồi tôi còn học đại học, mấy thằng SV Xây dựng hay sang sân Bách Khoa đá bóng. Có lần thế nào đá xong có ông thấy mất đôi giầy mô-ca mua ở siêu thị vỉa hè đường Láng. Lẽ ra về luôn thì không sao nhưng thằng ngu ấy tiếc của, đứng chửi đổng:
⁃ Mẹ cha thằng “lào” lấy giầy của tao!
Đen cái là bọn sinh viên Lào đá ngay sân bên cạnh, nó nghe thấy chửi, cả “lước” nó lao sang a-lô-xô song phi thằng kia như bổ củi. Nhục nhục là!
———-
Một điều đặc biệt là dân ta ngọng ở mọi tầng lớp, từ nam phụ lão ấu đến già trẻ gái trai, từ công nhân tới trí thức, từ nhân viên lên lãnh đạo, thành thị đến nông thôn, từ bắc vô nam, miền núi đến hải đảo…, không phân biệt thành phần giai cấp. Sếp công ty cũ tôi chẳng hạn, lần đầu đi làm tôi choáng luôn. Đang họp giao ban thì có điện thoại, sếp tôi cầm lên nói luôn:
– A nô! Vâng, em chào anh Nong. Nâu không gặp anh. Dạ, cái gì ạ? Gạch “nát” à? Ôi, anh đừng dùng noại đấy. Để em nấy cho anh gạch Itani, “nát” đảm bảo nong nanh nuôn.
Ôi giời ôi, tôi đố ông nào mua được gạch “nát” mà lại của I-ta-ni đấy! Thứ nhất là tra gu gồ không có hãng I-ta-ni, thứ hai là nếu có nó cũng bán gạch nguyên vẹn, muốn nát chỉ có đem về đập ra thôi ối giời ôi.
À, còn nữa, có lần sếp gọi tôi vào bảo:
– Mày qua kiểm tra cho sếp T cái máy giặt anh tặng, anh thấy sếp bảo nó “nắc” quá!
– Thế máy sếp mua hãng nào ạ?
– “Ê nếc trôn nắc!”
Ôi cha mẹ ơi, sếp mua cái “noại” ấy nó “nắc” là đúng. Trôn nắc thì kinh rồi.
Chưa hết đâu. Sếp tôi hay tìm hiểu về công nghệ, có lần Sếp được tặng cái Tivi Samsung LED 60 inh to cụ. Hôm nhậu ở nhà, sếp bảo:
– Công nghệ màn hình mới nhất đấy! Các chú biết nà gì không?
– Không ạ! Anh em đồng thanh nói.
– Đèn NÉT! (LED)
Ôi sếp ơi là sếp ơi! Đau “nòng” em quá!
———-
Thưa các đồng chí và các bạn, trong cuộc sống, đặc biệt là giao tiếp, việc nói lẫn l-n khiến mọi câu chuyện nghiêm túc bỗng trở thành khôi hài. Nó làm cho người nghe có cái nhìn hơi thiếu thiện cảm, thậm chí đánh giá tiêu cực về người nói. Có lần tôi đi hội thảo về giao thông đô thị, có ông chuyên gia nói như sau:
– Có nhiều cách phân nàn, đơn giản nhất nà dùng con nươn. Con nươn rất nà ninh hoạt, nó phân nuồng, tránh chồng nấn giao thông, giảm niu nượng …
Ông chuyên gia chỉ nói một câu thôi mà khán giả đang nghiêm túc bỗng quay sang cười nói rôm rả. Tôi biết ông giận lắm, ông muốn chửi lắm, tôi chắc nếu được chửi ông sẽ chửi bọn khán giả thế này:
– Đ.m nũ nợn!
———-
Có một điều đặc biệt rằng không chỉ nói ngọng, dân mình viết cũng ngọng, văn bản giấy tờ pháp lý mà cứ như trò đùa. Tôi có ông anh làm đồ gỗ dân Hà Tây, lúc gặp nhau tôi hỏi:
– Anh cho em cái số di động của anh?
– 090xxxxxx. Anh tên là Nợi.
– ??!!! Vâng, anh Lợi ạ?
– Không, e nờ nhẹ. Nợi!
– Ôi, em tưởng anh nói lẫn l-n! Phải là Lợi chứ nhỉ??? Nợi làm gì có nghĩa?
– Tao không ngọng.
– Hay ngày xưa ông già anh đi khai sinh cho anh nói ngọng?
– Ông già tao cũng không ngọng đâu.
– Lạ nhỉ?
– Lạ cái gì! Là tại cái thằng hộ tịch ngày xưa nó viết ngọng. Giờ không sửa được nữa
– Thôi, đừng sửa. Thế mới độc anh ạ !
– Độc độc cái… n..! 🤪

Nguồn: Sưu tầm


Học PHOTOSHOP THẦN THÁNH Online ngay tại nhà.


Người giàu & người nghèo nghĩ khác nhau thế nào?

Người giàu & người nghèo nghĩ khác nhau thế nào?

Người giàu tin: “Tôi tạo ra cuộc đời tôi”. Người nghèo tin: “Cuộc sống toàn những điều bất ngờ xảy đến với tôi.”

Nếu muốn tạo ra thịnh vượng, điều quan trọng là bạn phải tin rằng bạn là người cầm lái của cuộc đời mình, đặc biệt là cuộc sống tài chính của bạn. Nếu bạn không tin điều đó, nghĩa là bạn vốn dĩ tin rằng bạn không thể kiểm soát được hoặc kiểm soát rất ít cuộc sống của mình, và do vậy bạn không thể kiểm soát được hoặc kiểm soát rất ít khả năng thành công tài chính của bạn. Đó không phải là một thái độ để giàu có.

Bạn có bao giờ để ý rằng thông thường chỉ những người nghèo mới làm tiêu tan cả gia tài vào trò chơi xổ số không? Họ thành tâm tin rằng sự giàu có sẽ đến với họ nhờ ai đó sẽ đọc tên họ lên sau một cuộc rút thăm. Họ bỏ cả buổi tối thứ bảy để dán mắt vào tivi, hồi hộp theo dõi buổi xổ số để xem tuần này vận may có “rơi” trúng mình hay không.

Chắc chắn ai cũng muốn trúng số, và những người giàu thỉnh thoảng cũng vẫn chơi cho vui. Nhưng thứ nhất, họ không bao giờ chấp nhận bỏ ra một nửa thu nhập của mình để mua vé số, và thứ hai, việc trúng số không phải là chiến lược làm giàu chủ yếu của họ.

Bạn phải tin rằng bạn là người tạo ra thành công của mình, rằng bạn là người tạo ra sự khốn quẫn của bạn, và rằng bạn là người tạo nên những khó khăn xung quanh tiền bạc và thành công của bạn. Dù bạn có ý thức hay không thì vẫn chỉ là bạn đã làm nên tất cả những điều đó.

Thay vì chịu trách nhiệm trước những gì diễn ra trong cuộc sống của mình, người nghèo thường chọn cách chơi trò đóng vai nạn nhân. Suy nghĩ chủ đạo của một nạn nhân thường là lời than thở “khốn khổ thân tôi”. Vậy là cầu được ước thấy, theo quy luật Sức mạnh của Ý định, đó là tất cả những gì nạn nhân nhận: Họ nhận được sự “khốn khổ”. Hãy để ý rằng tôi nói họ chơi trò đóng vai nạn nhân, tôi không nói họ là nạn nhân. Tôi không tin ai đó là nạn nhân. Tôi tin rằng người ta tự nguyện đóng vai nạn nhân bởi vì họ nghĩ điều đó đem lại cho họ lợi ích gì đó. Chúng ta sẽ thảo luận điều đó chi tiết hơn ngay sau đây.

Làm sao bạn biết khi nào thì người ta đóng vai nạn nhân? Thường thì họ sẽ để lại ba dấu hiệu nhận biết.

Bây giờ, trước khi chúng ta nói về những dấu hiệu đó, tôi muốn bạn nhận ra rằng tôi hiểu không có cách cư xử nào ở đây liên quan với bất kỳ ai đọc cuốn sách này. Nhưng có thể, chỉ là có thể thôi, bạn biết một ai đó có thể có liên quan. Và có lẽ bạn biết người đó một cách tường tận! Dù sao, tôi cũng đề nghị bạn hết sức để ý đến phần này.


Dấu hiệu Nạn nhân số 1: Đổ lỗi.

Khi tìm hiểu nguyên nhân tại sao mình không thành công về mặt tài chính, hầu hết nạn nhân đều là chuyên gia trong “trò chơi đổ lỗi.” Điều chủ yếu của trò chơi này là tìm xem có bao nhiêu người và hoàn cảnh mà bạn có thể kết tội, nhưng không bao giờ nhìn lại chính mình. Sự việc này tựa như một cơn mưa và “trút nước” lên bất cứ người nào chẳng may lại có mặt tại đấy. Thông thường, những ai gần gũi với các nạn nhân sẽ dễ trở thành mục tiêu của họ.

Những nạn nhân thường đổ lỗi cho nền kinh tế, họ đổ lỗi cho chính phủ, đổ lỗi cho thị trường chứng khoán, đổ lỗi cho những người môi giới, đổ lỗi cho chủ, cho người làm thuê của họ, cho quản lý, cho trưởng phòng, cho người đứng trên hay dưới mạng lưới của họ, cho dịch vụ khách hàng, cho phòng vận chuyển, cho đối tác, cho bạn đời, họ đổ lỗi cả Chúa, và tất nhiên họ luôn luôn đổ lỗi cho cha mẹ mình. Bao giờ cũng là ai đó khác hay cái gì đó khác có lỗi. Thế nhưng, vấn đề lại không nằm ở bất cứ sự việc, hiện tượng hoàn cảnh hay con người nào khác, mà là ở chính họ.


Dấu hiệu Nạn nhân số 2: Bao biện.

Nếu những nạn nhân không đổ lỗi thì bạn sẽ thấy họ là người hay bao biện hoặc lý giải tình huống của mình bằng những lời như: “Với tôi, tiền không phải là thực sự quan trọng”. Tôi chỉ muốn hỏi bạn câu này: Nếu bạn nói rằng chồng bạn hay vợ bạn, bạn trai hay bạn gái của bạn, đối tác của bạn hay bạn bè bạn không quan trọng với bạn, liệu bất cứ ai trong những người đó sẽ ở được bên bạn lâu dài không? Tôi không tin là có, và với tiền bạc cũng như vậy!

Tại các hội nghị chuyên đề trực tiếp của tôi, một số người tham dự thường đến gặp tôi và nói: “Anh biết không, Harv, tiền bạc thực sự không quan trọng đến thế”. Tôi nhìn thẳng vào mắt họ và nói: “Bạn vừa bị khánh kiệt! Đúng không?”. Họ thường nhìn xuống chân mình và yếu ớt trả lời những câu gì đó như “Vâng, hiện thì tôi đang có một số thử thách tài chính, nhưng…”. Tôi ngắt lời: “Không, không phải chỉ hiện nay, mà luôn luôn như thế; bạn luôn luôn túng quẫn hoặc gần như thế, đúng không nào?”.

Đến đó thì họ thường gật đầu đồng ý và buồn bã trở về chỗ ngồi, sẵn sàng lắng nghe và học hỏi, vì cuối cùng họ đã nhận ra hệ quả tệ hại mà niềm tin ấy gây ra cho cuộc sống của họ.

Tất nhiên là họ bị phá sản. Liệu bạn có mua một chiếc xe nếu nó không thực sự quan trọng đối với bạn? Tất nhiên là không. Liệu bạn có mua một đồ vật quý giá nếu bạn khẳng định là nó không quan trọng với bạn? Tất nhiên không. Cũng như thế, nếu bạn nghĩ tiền bạc là không quan trọng thì đơn giản là bạn sẽ không có đồng nào cả.

Bạn có thể làm lóe mắt bạn bè mình bằng hiểu biết này. Hãy hình dung bạn đang nói chuyện với một người bạn và người đó bảo: “Tiền bạc không quan trọng”. Bạn hãy đặt tay lên trán và nhìn thẳng lên như là bạn đang nhận thông điệp từ thiên đàng, và tuyên bố: “Anh đang túng quẫn!”. Điều đó sẽ làm người bạn của bạn bị sốc và kinh ngạc hỏi lại: “Làm sao anh biết?”. Bạn sẽ xòe bàn tay mình ra và trả lời: “Anh muốn biết thêm nữa à? Vui lòng trả năm mươi đô-la đi!”.

Để tôi nói toạc ra nhé: Bất kỳ ai nói tiền bạc không quan trọng đều không có xu nào! Người giàu luôn hiểu được tầm quan trọng của tiền bạc và vị trí của nó trong xã hội. Mặt khác, người nghèo lý giải cho sự bất lực trong tài chính của mình bằng những phép so sánh khập khiễng. Họ sẽ nói: “Tiền bạc không quan trọng bằng tình yêu”. Nào, sự so sánh này có mù mờ không? Cái gì quan trọng hơn, tay bạn hay chân bạn? Có lẽ cả hai đều quan trọng.

Vì thế, tôi muốn nhấn mạnh với bạn một lần nữa rằng tiền bạc là thứ cực kỳ quan trọng trong những lĩnh vực mà nó phát huy tác dụng, và ngược lại, nó sẽ chẳng đóng vai trò gì trong những lĩnh vực nó không có tác dụng. Mặc dù tình yêu có thể làm cho thế giới này rung chuyển, nhưng chắc chắn tình yêu không thể nào trả tiền để xây dựng nhà cửa, bệnh viện, nhà thờ, trường học hay nhà ở. Và tình yêu cũng không nuôi sống con người.

Theo: Bí mật tư duy triệu phú.

Tải sách BÍ MẬT TƯ DUY TRIỆU PHÚ miễn phí tại đây.


Từ chỗ vô vọng khi bị từ chối hàng loạt đơn xin việc, tôi nhận ra 4 bí quyết để gặt hái thành công mà ai cũng có thể thực hiện

Từ chỗ vô vọng khi bị từ chối hàng loạt đơn xin việc, tôi nhận ra 4 bí quyết để gặt hái thành công mà ai cũng có thể thực hiện

Không có giới hạn nào cho tiềm năng của chúng ta, chúng ta chỉ cần khai thác nó với các công cụ và chiến thuật phù hợp để đạt được ước mơ của mình.

Dưới đây là bài viết chia sẻ nhận được nhiều sự quan tâm của độc giả, được viết bởi Shoaib Muhammad – một nhà văn tự do trên trang Addicted2success:

Bạn có biết rằng tất cả các câu chuyện thành công đều có một vài điểm chung? Làm việc chăm chỉ, cống hiến, kiên định và một chút may mắn là công thức để tiếp tục và dẫn tới thành công cuối cùng.

Trong những năm qua, tôi đã phát triển một kế hoạch phát triển cá nhân để đạt được mục tiêu của mình và giúp tôi tiến lên phía trước. Kế hoạch này được sinh ra từ kinh nghiệm cá nhân, đặc biệt là những thất bại. Đây là cách tôi tạo ra một kế hoạch phát triển giúp tôi tiếp tục đến ngày hôm nay.


Đừng quá khó khăn với chính mình

Tôi tốt nghiệp đại học năm 22 tuổi. Với gương mặt tươi tắn và sáng sủa, tôi nhiệt tình nộp đơn ứng tuyển cho các tổ chức. Tôi tin rằng tính cách mạnh mẽ, thái độ nghiêm túc và điểm số hoàn hảo sẽ mở đường cho cơ hội việc làm mà không có một chút chậm trễ nào. Thật không may, hy vọng của tôi đều không được hồi đáp. Tôi đã không nhận được bất kỳ phản hồi nào về đơn xin việc.

Tôi bắt đầu trở nên vô vọng với mỗi ngày trôi qua. Không có gì làm nản chí tinh thần như sự từ chối. Mỗi ngày, tôi cảm thấy như mình không đủ tốt. Đôi khi tôi có một chút can đảm để bắt đầu một cái gì đó mới, nhưng sự từ chối đã ảnh hưởng đến lòng tự trọng của tôi, khiến tôi nghĩ rằng tôi sẽ thất bại ở bất cứ điều gì tôi đã cố gắng.

Vậy nên tôi muốn khuyên các bạn rằng, mọi người đều cảm thấy lạc lõng vào một lúc nào đó, nhưng đừng quá khó khăn với chính mình.

Khi chẳng có gì để mất thì cứ thử thôi

Một ngày nọ, tôi tự nhủ rằng mình sẽ không sống một cuộc sống vô vọng nữa. Tôi bắt đầu gửi sơ yếu lý lịch của mình cho bất kỳ công việc nào liên quan đến chuyên ngành của tôi. Thật may mắn, tôi đã nhận được một cuộc gọi lại và được bổ nhiệm làm thực tập sinh nhân sự trong một công ty kỹ thuật số.

Mặc dù tôi được trả lương thấp, tôi vẫn tiếp tục với công việc vì nó giúp tôi có động lực để tiếp tục tìm kiếm cơ hội tốt hơn.

Để giữ cho mình có động lực, tôi đã sử dụng hai chiến thuật:

Thứ nhất, có được kỹ năng nhân sự để cập nhật hồ sơ của tôi bằng cách tham gia các khóa học trực tuyến, xem video trên YouTube và đọc blog từ các chuyên gia nhân sự.

Thứ hai, giữ cho bản thân tôi có động lực bằng cách lắng nghe những chia sẻ về động lực và nói chuyện với người khác có tình trạng tương tự như mình.

Một lần, trong khi xem một video chia sẻ về động lực, tôi đã xem qua một chương trình tạo động lực gồm 67 bước. Vì chẳng có gì để mất, tôi nghĩ hãy thử xem. Bài học mà tôi nhận ra được sau khi xem video đó là: “Hãy nắm bắt bất kỳ cơ hội nào theo cách của bạn và tiếp tục học hỏi để giữ cho bản thân có liên quan và có động lực”.

67 bước của chương trình bao gồm các video tạo động lực. Tôi nhận được một video mới mỗi sáng. Vì vậy, tôi đã tạo thói quen xem video ngay sau khi ăn sáng. Tôi từng ghi lại những điểm quan trọng và cố gắng theo dõi chúng tốt nhất có thể.

Chương trình tạo động lực đó đã dạy tôi một vài điều hữu ích mà tôi vẫn sử dụng ngày nay. Đó là việc lập kế hoạch, quản lý thời gian, không bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào dù lớn hay nhỏ và học qua mạng.

Sau đó tôi nhận ra một điều rằng: Hãy nhận tất cả các trợ giúp bạn có thể nhận được; học hỏi kinh nghiệm từ những người khác.

Làm việc chăm chỉ

Trong thời gian này, tôi thường đăng một bản tóm tắt về bất cứ điều gì học được từ chương trình phát triển trên Facebook. Tôi dự định giúp đỡ những người khác ở vị trí tương tự thông qua nỗ lực nhỏ này.

Tóm tắt của tôi là ở dạng bài tiểu luận ngắn. Một ngày nọ, một người bạn thuê tôi làm nhà văn cho dự án mới của anh ấy. Tôi luôn muốn trở thành một nhà văn, vì tôi yêu thích việc viết lách.

Tôi bắt đầu làm việc cho anh ấy. Theo thời gian, tôi đã có được kinh nghiệm tốt trong việc viết lách và hướng mắt về một mục tiêu cao hơn. Tôi muốn chia sẻ công việc của bản thân trên các trang web đáng chú ý. Tôi bắt đầu tiến tới mục tiêu để có một bài báo được xuất bản trên trang web.